Lúc này đây, Quảng Minh vô cùng hy vọng Lã Dương có thể ở đây.
Bởi nếu Lã Dương ở đây, với thực lực của hắn hoàn toàn có thể đối phó Ô Thương, căn bản không cần dẫn hắn tới đây, càng không xảy ra những chuyện này.
‘Rốt cuộc đây là thứ quỷ quái gì vậy!’
‘Cái tên Ô Thương kia… rõ ràng là Trúc Cơ trung kỳ. Vậy mà bị đoạt xá một cách dễ dàng như vậy. Vị này rốt cuộc là ai? Chân Quân chuyển thế? Đại Chân Nhân Trúc Cơ viên mãn?’
Khoảnh khắc này, tư tưởng của Quảng Minh vô cùng hỗn loạn.
Mãi cho đến khi [Ô Thương] quay đầu nhìn về phía hắn, còn tấm [Đế Phủ Kim Triện Đâu Suất Chân Sắc] kia thì dần dần trở nên ảm đạm, biến trở lại thành hình dáng phù lục.
“Ngươi cũng rất thú vị.”
[Ô Thương] khẽ mỉm cười: “Trên người ngươi quấn quýt nhân quả lớn nhất chính là chỉ thẳng tới cái tên Lã Dương kia, xem ra hắn kết thù không ít a, người của Sơ Thánh Tông?”
Chỉ có [Ô Thương] mới rõ ràng, muốn nó phục sinh, thậm chí mượn xá trọng sinh, đi ra khỏi hàng rào do Tiên Thiên đạo nhân thiết lập rốt cuộc khó khăn đến mức nào. Bởi ngày đó Tiên Thiên chân nhân lúc lâm chung gần như toàn lực thôi động bản mệnh thần thông, lấy đại nhân quả vạch đất làm lao mới trấn phong được nó.
Nhân quả duyên pháp không tới, nó sẽ mãi mãi không thể rời đi.
Mà cái nhân quả đó chính là truyền nhân của Tiên Thiên chân nhân, duy chỉ có người đó tay cầm Vạn Linh Phan, lấy Vạn Linh Phan tiếp dẫn, nó mới có thể từ trong đó bình an vô sự đi ra.
Nhưng như vậy, nó phải chủ động bị Vạn Linh Phan luyện hóa.
Mà với sự bá đạo của Vạn Linh Phan, một khi nó bị luyện hóa, chính là vĩnh viễn bị người khác nô dịch, đây cũng là kết quả mà Tiên Thiên chân nhân muốn thực hiện.
Tuy nhiên hiện nay, sự tình này lại đón nhận chuyển cơ mới.
Sự xuất hiện của Ô Thương khiến nó có lựa chọn thứ hai, bởi Ô Thương đã không phải là đối thủ của Lã Dương nữa, nhưng hai người đã sớm định xuống nhân quả mệnh số.
[Ô Thương giết Lã Dương]
Trong tình huống này, Ô Thương cần ngoại lực.
Mà nó chính là cái ngoại lực đó, chỉ cần nó sẵn lòng thừa kế thân phận của Ô Thương, tiếp nhận nhân quả giết Lã Dương, nó liền có thể thoát ly trói buộc của Tiên Thiên chân nhân.
Cơ hội trời cho như vậy, nó sao có thể từ bỏ?
Giây tiếp theo, ánh mắt của [Ô Thương] liền rơi xuống người Quảng Minh, rồi Quảng Minh kinh hãi phát hiện trên người mình cũng nổi lên hào quang kim sắc.