Lã Dương ở kiếp trước khổ tâm nghiên cứu trận pháp, đại trận cuối cùng khắc lên Huyết Dương Kiếm Hoàn chính là một tòa kiếm trận, tên là “Huyết Tẩy Thiên Hà Kiếm Trận Đồ”.
Trận phân Tam Tài Cửu Cung, lấy kiếm khí trường hà do Huyết Dương Kiếm Hoàn thôi phát làm chủ, Thiên Ma Hóa Huyết Thần Quang làm phụ, Lã Dương còn đặc biệt thiết kế ba trăm sáu mươi tòa trận nhãn, theo dự tính của hắn, chỉ cần tìm được ba trăm sáu mươi tu sĩ nhập chủ trong đó, liền có thể phát huy uy lực trận pháp đến cực hạn.
Về điểm này hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi.
Đợi hắn đoạt lại Tiên Thiên Nhất Khí Vạn Linh Phan từ tay Lưu Tín, liền để Phan Linh nhập chủ trận nhãn, không chỉ tiết kiệm sức lực thuận tiện mà còn có thể mang theo bên mình.
Bất quá hiện tại, chỉ có thể do chính hắn thân chủ trận rồi.
“Khai!” Lã Dương bấm quyết, Huyết Dương Kiếm Hoàn minh động, trong trận một đạo thiên hà từ nam hướng bắc trào lên, bao trùm thiên vũ, một cái nhìn mà không thấy biên tế.
Mà Lục Nguyên Thuần, Triệu Húc Hà, cho đến những người còn lại lúc này đều rơi vào trong thiên hà, nước sông cuồn cuộn, tương đương với mỗi phút mỗi giây đều có vô cùng kiếm khí chém tới, mấy tu sĩ tu vi hơi yếu chỉ kịp phát ra một tiếng thê lương, liền hóa thành một đóa hoa máu trong thiên hà.
Lục Nguyên Thuần thấy tình cảnh này sắc mặt lập tức kịch biến.
“Không thể nào. Sư tôn trước đó tuy có dặn dò người này hiểu trận pháp, nhưng ta căn bản không cho hắn thời gian bố trận, vì sao vẫn rơi vào trong trận?”
Lục Nguyên Thuần đương nhiên không cách nào lý giải.
Bởi vì Huyết Dương Kiếm Hoàn không phải pháp bảo tầm thường, mà là trận bảo, cái gọi là trận bảo chính là lấy trận làm bảo, niệm động tức trận thành, căn bản không cần bố trận!
Mà lúc này rơi vào trong trận, đã vượt ra ngoài dự liệu của Lục Nguyên Thuần.
Rốt cuộc trận pháp mượn kỳ trời đất, mượn lực trời đất, xưng là đồng cảnh giới vô địch, hắn tuy tự cho thực lực không tầm thường, nhưng rơi vào trong trận cũng mất đi nội tín.