Trên màn sáng, vô số cái tên chi chít đã có không ít chuyển sang màu xám.
Màu xám tập trung chủ yếu ở vài nhà, Cảnh Dương Phúc địa nhiều nhất, tiếp theo là Thái Xung Phúc địa, mấy Phúc địa còn lại tuy cũng có tổn thất, nhưng tỷ lệ rõ ràng thấp hơn một bậc.
Đặc biệt là Thái Hư Đạo.
Mười người vào gương đợt này, mới qua bốn ngày mà đã có ba cái tên chuyển sang màu xám.
Ánh mắt Trần Khánh dừng lại trên ba cái tên màu xám đó một lát.
Sức chiến đấu cùng cảnh giới của Thái Hư Đạo rất mạnh, những kỳ Thiên Diễn mật lệnh trước đây, tỷ lệ thương vong từ đầu đến cuối của Thái Hư Đạo cũng chỉ khoảng ba phần mười, mười người vào, tổn thất nhiều nhất hai ba người đã coi là ảm đạm lắm rồi.
Vậy mà bây giờ mới ngày thứ tư, đã mất đi ba người.
Ngày thứ năm.
Cảnh vật trước mắt Trần Khánh vặn vẹo biến ảo, khoảnh khắc chân vừa chạm đất, thần thức đã tỏa ra như thủy triều.
Ngay sau đó, trong mắt hắn lóe lên một tia tinh quang.
Hương đông nam, một bóng người đang đứng trên một bãi đá lởm chởm.
Người nọ dáng cao gầy, mặc võ phục tiêu chuẩn của Thượng Nguyên Phúc địa, trên ngực thêu huy hiệu sấm sét của Thượng Nguyên Đạo, khuôn mặt đầy vẻ nham hiểm.
Quanh người hắn quấn một lớp sấm sét màu tím đen nhàn nhạt.
Thượng Nguyên Đạo!
Đạo thống đệ nhất của Thượng Nguyên Phúc địa!
Cùng lúc Trần Khánh phát hiện ra đối phương, người kia cũng đã phát hiện ra Trần Khánh.
Hắn nhìn y phục trên người Trần Khánh, trên mặt nở một nụ cười nhạt.
“May mắn thật, lại gặp một kẻ của Cảnh Dương Phúc địa.”
Trong lòng bàn tay hắn đột nhiên nổ tung một quầng sấm sét màu tím đen, những tia lửa điện nhảy nhót nổ lách tách qua kẽ tay hắn, “Thái Hư Đạo? Tiếc là không phải Phòng Khỉ, nhưng không sao, ruồi muỗi có nhỏ cũng là thịt.”
Hắn liếm môi, hung quang lóe lên trong mắt: “Đạo Thiên Diễn huyền quang này ta nhận, mạng của ngươi, ta cũng lấy luôn!”
Lời vừa dứt, tia chớp màu tím đen đó đã bành trướng đến cực hạn trong lòng bàn tay hắn.
Ngọc Tiêu Lôi Pháp! Tử Phủ Diệt Hồn Lôi!
Thượng Nguyên Đạo là đạo thống đệ nhất của Thượng Nguyên Phúc địa, Ngọc Tiêu Lôi Pháp mà nó truyền thừa lại càng là một trong Cửu Đại Thần Lôi nổi danh lẫy lừng khắp Cửu Thiên Thập Địa.
Tử Phủ Diệt Hồn Lôi này, chí cương chí mãnh, chuyên phá Nguyên Thần, là nhánh có sát khí nặng nhất trong Ngọc Tiêu Lôi Pháp.
Tia sét màu tím đen to bằng thùng nước ầm ầm bắn ra từ lòng bàn tay hắn, không khí trong hư không bị luồng sức mạnh mang tính hủy diệt này ép tới mức phát ra một tiếng nổ thê lương.
Tôn Nguyên Thần màu vàng rực rỡ trong đan điền Trần Khánh khẽ chấn động một thoáng, có thể khiến Nguyên Thần của hắn sinh ra cảm ứng, chứng tỏ sức sát thương của Tử Phủ Diệt Hồn Lôi này đối với Nguyên Thần quả thực không phải chuyện đùa.
Hắn không chút nghĩ ngợi, Thái Hư chân nguyên dưới chân ầm ầm bùng nổ, cả người hóa thành một tàn ảnh màu vàng nhạt lướt ngang sang một bên.
Sấm sét xẹt qua vạt áo hắn, nện ầm xuống mặt đất, chớp mắt đã nổ tung bãi đá lởm chởm đó thành một cái hố sâu đường kính hơn mười trượng, đất đá và dung nham bị hất tung lên cao hàng chục trượng, toàn bộ mặt đất rung chuyển dữ dội.
“Tránh nhanh đấy!”
Phan Nghị cười gằn một tiếng, một tay bắt quyết, những tia lửa điện màu tím đen rơi rớt trong hố sâu dường như nhận được một tiếng gọi nào đó, đột ngột nảy lên từ mặt đất, hóa thành mấy chục tia chớp mảnh như linh xà, từ bốn phương tám hướng đuổi theo Trần Khánh.
Thân hình hắn chớp lên một cái, bám sát theo tia chớp lao ra, hai tay đã nhanh chóng kết ấn trước ngực.
Ánh chớp màu tím đen quanh thân bùng lên theo từng lớp, ngưng tụ thành một hư ảnh Lôi Thần mờ ảo sau lưng hắn.
Cao tới ba trượng, đầu có hai sừng, toàn thân quấn những sợi xích sấm sét to lớn, trên mỗi sợi xích đều khắc chi chít những lôi vân.
Uy áp của hư ảnh đó nặng nề như núi, vừa xuất hiện đã khiến không khí xung quanh trở nên ngưng trệ, trong hư không lờ mờ vang lên tiếng sấm rền, tựa hồ như vùng thiên địa này không chịu nổi sự rót vào của đạo tắc sấm sét này, có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
“Ngọc Tiêu Lôi Pháp! Lôi Xà Triền Thân!”
Mấy chục tia chớp đột ngột tăng tốc khi cách Trần Khánh khoảng một trượng, đan xen quấn quýt lấy nhau, chớp mắt đã dệt thành một tấm lưới điện màu tím đen dày đặc không kẽ hở, chụp thẳng xuống đầu hắn.
Lưới điện chưa tới, cảm giác tê liệt đã ngấm vào cơ thể.
Trần Khánh chỉ cảm thấy ngoài da tê rần, chân nguyên vận hành trong kinh mạch cũng bị ngưng trệ.
Lôi Pháp này một khi đã chạm vào người, sẽ bám chặt lấy đối thủ như dòi trong xương, không ngừng ăn mòn nhục thân, làm tê liệt kinh mạch, thâm nhập vào đan điền, tấn công thẳng vào Nguyên Thần.
Người bình thường bị bầy rắn sét này quấn lấy, chân nguyên vận hành sẽ ngày càng chậm, cuối cùng bị trói chết tươi.
Chỉ thấy Trần Khánh không lùi mà tiến.
Bích Lạc Thương phát ra một tiếng ngân trong trẻo trong lòng bàn tay Trần Khánh, trên thân thương những đường đạo vân Thái Hư màu vàng nhạt lần lượt sáng lên.
Khoảnh khắc mũi thương chạm vào lưới điện, sức mạnh phá pháp đặc trưng của đạo tắc Thái Hư ầm ầm bùng nổ.
Những tia lửa điện màu tím đen đó vặn vẹo không ngừng dưới sự nghiền ép của đạo tắc Thái Hư, nháy mắt đã bị xé toạc thành một cái lỗ hổng to bằng cái cối xay.
Thân hình Trần Khánh như điện, lướt xuyên qua lỗ hổng, Bích Lạc Thương mượn đà quét ngang, chém thẳng vào hông Phan Nghị.
Nụ cười gằn trên khóe miệng Phan Nghị không hề giảm bớt, trong mắt ngược lại còn lóe lên một tia phấn khích.
Hai tay hắn đột ngột ép mạnh xuống, hư ảnh Lôi Thần sau lưng làm ra một động tác giống hệt bản thể ————
Hai cánh tay vung lên cao, trong hư không đột nhiên hiện ra sáu quả lôi châu màu tím đen to cỡ nắm tay.
Sáu quả lôi châu đó vừa xuất hiện, thiên địa nguyên khí xung quanh liền bạo động dữ dội, vô số tia lửa điện li ti sinh ra từ hư không, điên cuồng hội tụ về phía lôi châu.
Trên bề mặt lôi châu lưu chuyển những đường lôi vân phức tạp tinh xảo, mỗi một đường lôi vân đều ẩn chứa đạo tắc sấm sét cực kỳ cuồng bạo, giữa chúng dường như hình thành một sự cộng hưởng tựa như trận pháp.
“Lục Lôi Oanh Đỉnh!”
Sáu quả lôi châu đồng loạt nổ tung.
Sáu tia sét màu tím đen to như những con trăn khổng lồ từ trên trời giáng xuống, từ sáu hướng trước, sau, trái, phải, trên, dưới đồng loạt giáng xuống Trần Khánh, phong tỏa toàn bộ mọi đường lui của hắn.
Sức mạnh ẩn chứa trong những tia sét đó, mạnh hơn hẳn mọi đòn tấn công trước đây của Phan Nghị không chỉ một bậc.
Mặt đất vỡ vụn ngay khoảnh khắc sấm sét giáng xuống, đất đá trong vòng bán kính hàng trăm trượng bị nghiền thành bột mịn, vô số khe nứt như mạng nhện lan ra bốn phương tám hướng.
Ánh chớp màu tím đen nhuộm cả đất trời thành một màu tím yêu dị, sức mạnh diệt hồn ẩn chứa trong ánh chớp giống như vô số chiếc kim thép vô hình, điên cuồng đâm thẳng vào thức hải và đan điền của Trần Khánh.