“Xong rồi xong rồi, sau này thực sự không có kỳ nghỉ hè nữa rồi.”
“Đâu chỉ có vậy, sau này anh còn phải nhìn sắc mặt lãnh đạo mà sống nữa cơ!” Diệp Tiểu Khê không ngần ngại bồi thêm một nhát dao.
Mặt Diệp Thành Hồ lập tức xị xuống, “Nói làm anh hết muốn đi làm rồi đây này.”
Diệp Tiểu Khê đứng bên cạnh hả hê: “Đi làm sao sướng bằng đi học được.”
Lâm Tú Thanh cười nói: “Con đừng nói nữa, nói nữa là Đại ca con muốn đúp lại lớp đấy.”
“Hả? Đại học cũng có đúp lớp ạ?”
“Đại học chỉ có bảo lưu kết quả, làm gì có đúp lớp.”
“Đại ca đáng thương, sắp từ Tiểu Diệp tổng biến thành Tiểu Diệp rồi.”
Diệp Thành Hồ lập tức ỉu xìu như quả cà tím bị sương sương muối, “Em đừng nói nữa, nói nữa là biến thành chiếc lá nhỏ luôn đấy.”
Diệp Tiểu Khê cười hì hì.
Diệp Thành Hồ thở dài một tiếng, ngửa đầu tựa vào sô pha, nhìn chằm chằm lên trần nhà, vẻ mặt như không còn thiết sống nữa: “Chuỗi ngày tươi đẹp sắp kết thúc rồi.”
“Đếm ngược bắt đầu!”
Cô bé còn không chê chuyện lớn, sáp lại gần cậu ta, nắm chặt nắm đấm, giả vờ cổ vũ cho cậu ta.
Diệp Thành Hồ gõ đầu cô bé một cái, “Kỳ thi vào lớp 10 của em cũng đếm ngược rồi đấy.”
“Của em chỉ là chuyện nhỏ, đợi em thi xong là em được nghỉ rồi, được nghỉ sớm hơn cả anh, đến lúc đó tha hồ mà bung xõa.”
“Xong rồi, không thể nhìn thấy em vui vẻ thế này được, phải mau chóng tua nhanh cho em lên lớp 12 mới được.”
“Hứ, thế thì còn ba năm nữa cơ! Còn anh chưa đầy một tháng nữa là phải biến thành Tiểu Diệp rồi, đến lúc đó phải cúi khom lưng khúm núm gọi chào Giám đốc, chào Phó giám đốc, chào Trần tổng, chào Dương tổng.”
Diệp Thành Hồ bị Diệp Tiểu Khê chọc tức đến nghiến răng, đưa tay định gõ đầu cô bé nữa, lần này Diệp Tiểu Khê đã học khôn rồi, rụt cổ né tránh, cười hi hi chạy ra trốn sau lưng Lâm Tú Thanh, thò nửa cái đầu ra.
“Nương, Đại ca định đánh con!”
“Được rồi được rồi, hai đứa đừng làm rộn nữa.”
Lâm Tú Thanh che chắn cho Diệp Thành Hồ, rồi quay đầu lại trừng mắt nhìn cô bé, “Con cũng thế, cứ chuyên chọc vào nỗi đau của nó, không đánh con thì đánh ai.”
“Con chỉ nói đùa chút thôi mà”, Diệp Tiểu Khê cười hì hì, nhưng những lời cô bé nói lại giống như sự thật.
Lâm Tú Thanh cười nói: “Sự thật mới khiến người ta khó chấp nhận.”
Diệp Thành Hồ nghiến răng trừng mắt nhìn hai người họ, cầm lấy miếng dưa hấu trên bàn cắn phập một cái như để trút giận.
Ăn xong cậu ta mới tựa lưng vào sô pha, thở dài một hơi não nề, nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc lâu, đột nhiên ngồi thẳng người dậy, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Con quyết định rồi.”
“Quyết định cái gì?” Diệp Tiểu Khê tò mò hỏi.
“Bắt đầu từ ngày mai, anh sẽ trân trọng từng ngày trước khi đi làm, phải ăn cho sướng, uống cho thỏa, chơi cho đã.” Diệp Thành Hồ trịnh trọng nói.
Diệp Tiểu Khê đảo mắt: “Cứ tưởng anh định nói triết lý cao siêu gì cơ.”
Diệp Thành Hồ không thèm để ý đến cô bé, lại hỏi Diệp Diệu Đông, “Cha, ngân hàng mà cha gửi số tiền lớn là ngân hàng nào ạ.”
“Cha cứ tưởng con chưa nghĩ đến tầng này cơ đấy.” Diệp Diệu Đông đặt tách trà xuống, nhìn cậu ta, khóe miệng nhếch lên.
“Có tài nguyên không dùng thì phí, con cũng đâu phải thằng ngốc, chẳng lẽ lại thực sự đi làm Tiểu Diệp, khúm núm cúi người sao.”
Đi làm cậu ta cũng phải đi làm cho oai phong lẫm liệt, để Giám đốc gọi cậu ta là Tiểu Diệp tổng không biết có khả thi không?
“Cha, cha gửi nhiều tiền nhất ở ngân hàng nào? Nói cho con biết với, ngày mai lúc điền nguyện vọng con sẽ điền vào ngân hàng đó để phỏng vấn.”
“Vừa hay hai ngày nay đang rảnh, cha mời Giám đốc ăn bữa cơm, định ngày giờ con cũng đi cùng, tiện thể rút một khoản tiền từ ngân hàng Chu Sơn chuyển vào đó.”
“Ây da, tuyệt quá, tốt quá rồi.”
Diệp Thành Hồ lập tức ngồi thẳng người dậy, nét mặt đã chuyển sang vẻ háo hức muốn thử ngay và luôn rồi.
“Thế này là chưa vào làm, đã để Giám đốc gọi con là Tiểu Diệp tổng rồi sao? Ha ha ha ha……”
“Thanh niên khiêm tốn chút đi.”
“Con biết rồi, con chẳng qua chỉ nói đùa thôi mà?”