Linh dịch màu tím?
Trần Khánh trong lòng khẽ động, cúi người tỉ mỉ quan sát.
Linh dịch này khác biệt hoàn toàn với loại linh dịch màu vàng nhạt mà hắn thấy trước đó.
Năm giọt linh dịch to chừng hạt đậu nành, lơ lửng phía trên làn nước đàm trong vắt khoảng chừng một tấc, toàn thân hiện ra một màu tím thâm thúy tới cực điểm.
Bên trong linh dịch không hề tĩnh lặng, nội bộ dường như có vật sống đang chậm rãi luân chuyển.
Chỉ mới tiến lại gần, một luồng khí tức tinh thuần gấp hàng chục lần so với linh dịch vàng nhạt đã tạt thẳng vào mặt, khiến lỗ chân lông toàn thân Trần Khánh không tự chủ được mà mở ra, chân nguyên Thái Hư Chân Kinh trong người vậy mà tự phát tăng tốc vận hành, truyền tới từng trận quý động khao khát.
Điều huyền diệu hơn là khi nhìn chằm chằm vào linh dịch màu tím này, tâm tư hỗn tạp của hắn vậy mà nhanh chóng bình phục, linh đài một mảnh thanh minh.
“Bảo bối! Thật sự là thiên tài địa bảo!”
Trần Khánh liếc mắt một cái liền nhận ra sự phi phàm của linh dịch màu tím này, tâm thần chấn động mạnh, niềm vui sướng điên cuồng ùa tới.
Hắn không dám có chút chậm trễ, vội vàng lấy ra bình ngọc dương chỉ, sau đó cẩn thận dùng chân nguyên bao bọc, đem năm giọt linh dịch màu tím lần lượt dẫn dắt vào trong bình ngọc.
Cho dù đã được phong kín vào trong bình, xuyên qua lớp thành bình lung linh vẫn có thể cảm nhận được luồng khí tức tinh thuần khiến người ta kinh hồn bạt vía cùng đạo vận huyền diệu đang dao động.
Thu lại bình ngọc, Trần Khánh trong lòng đại hỷ quá đỗi, nhưng ngay sau đó lông mày liền nhíu chặt lại.
Linh dịch màu tím này phi bỉ tầm thường, tầng thứ khí tức chứa đựng bên trong xa không phải linh dịch vàng nhạt thông thường có thể sánh bì, thời gian và tinh thần cần thiết để hấp thụ luyện hóa chắc chắn cực dài.
Bản thân hắn tự ước tính, cho dù chỉ là một giọt, với tu vi thất thứ thối luyện cùng nhục thân cường hãn hiện nay của hắn, phối hợp với Thái Hư Chân Kinh dốc lực luyện hóa, e rằng ít nhất cũng cần tới hai ba ngày thời gian, và quá trình đó tuyệt đối không hề dễ dàng.
Năm giọt?
Không có nửa tháng thì căn bản không thể nào hấp thụ chuyển hóa hoàn toàn được.
Huống hồ trên người hắn còn có hơn hai mươi giọt linh dịch vàng nhạt thông thường đắc được trước đó!
Những thứ này cũng là tài nguyên trân quý, bắt buộc phải dùng hết trước khi rời đi.
Thời gian!
Thứ hắn thiếu nhất chính là thời gian!
Thái Nhất Linh Khư mở cửa chỉ còn chưa đầy ba ngày, bất luận thế nào cũng không kịp hấp thụ toàn bộ số linh dịch này, đặc biệt là linh dịch màu tím.
Dựa theo lời Lý Ngọc Quân nói, linh dịch không thể mang ra khỏi Linh Khư, một khi kỳ hạn bảy ngày tới nơi, số linh dịch chưa được hấp thụ sẽ theo việc rời khỏi Linh Khư mà dần dần tan biến, hóa thành hư không.
Nhẽ nào phải cưỡng ép hấp thụ tại nơi này? Nhưng nơi này tuy ẩn khuất song chưa chắc đã tuyệt đối an toàn, khi đang luyện hóa đào sâu nếu bị người khác quấy nhiễu…
Trần Khánh tâm niệm xoay chuyển, ánh mắt không tự chủ được lại hướng về phía sâu trong thạch động.
Sự xuất hiện của linh dịch màu tím có lẽ không phải tình cờ, nơi sâu thẳm thạch động này có lẽ còn có bí mật khác.
“Vào bên trong xem thêm chút nữa!”
Hắn tạm thời ép xuống sự lo âu trong lòng, sải bước đi về hướng có ánh sáng li ti.
Vòng qua mấy cột nhũ đá hình thành tự nhiên, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên rộng mở.
Chỉ thấy nơi sâu nhất của sơn động, vòm mái đột ngột cao vút lên, hình thành một không gian hình bán cầu khổng lồ.
Mà ngay chính giữa vòm mái đó, một vật khổng lồ sừng sững khảm nạm vào trong vách đá!Chương mới nhất luôn được đăng sớm nhất trên webtruyenchu.com
Đó là một cái luân bàn to lớn khó lòng diễn tả.
Đường kính luân bàn ước chừng vượt quá mười trượng, toàn thân hiện ra một màu xám xanh cổ phác dày nặng, không phải kim cũng không phải ngọc.
Bề mặt luân bàn không hề nhẵn nhụi, mà phủ đầy vô số vân mạch huyền ảo phức tạp đến mức khiến người ta chỉ nhìn một cái thôi đã thấy đầu váng mắt hoa.
Những vân mạch này không phải là điêu khắc, trái lại giống như sinh ra tự nhiên, lúc thì như quỹ đạo tinh tú luân chuyển, lúc lại tựa như mạch lạc giang hà uốn lượn, lấp lánh ánh sáng li ti.
Chính luồng ánh sáng li ti này đã soi sáng phương thạch động này.
Luân bàn không hề tĩnh lặng, mà đang chuyển động tự quay một cách cực kỳ chậm chạp.
Theo sự xoay chuyển của nó, luồng ánh sáng li ti trong những vân mạch đó cũng theo đó mà minh diệt biến ảo, dường như đang hô hấp, đang tiến hành một loại cộng minh tầng sâu nào đó với mảnh trời đất Linh Khư này.
Một luồng khí tức hào hùng thương mang thấp thoáng tỏa ra từ trên luân bàn, tuy không bá đạo nhưng khiến Trần Khánh cảm thấy bản thân nhỏ bé như hạt bụi.
“Nhẽ nào… đây chính là Thái Nhất Luân Bàn!?”
Trần Khánh ngửa đầu nhìn chằm chằm, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.
Thái Nhất Luân Bàn!
Bảo vật trấn tông của Thái Nhất Thượng Tông, một trong mười ba món Thông Thiên Linh Bảo trong truyền thuyết!
Thông Thiên Linh Bảo, đó chính là chí bảo tối cao vượt trên cả linh bảo thông thường, sở hữu uy năng khó lường, cả nước Yến cho tới vùng địa vực xung quanh thảy đều chỉ đếm trên đầu ngón tay, là bảo vật thực sự có thể trấn áp khí vận một phương, làm nền tảng cho tông môn đỉnh cấp!