“Trần truyền nhân, phải chăng đã nhìn trúng mấy mũi tên này?”
Lão giả ngẩng đầu, nếp nhăn trên mặt giãn ra, lộ nụ cười hiền hòa.
Lão rõ ràng đã nhận ra Trần Khánh.
Hiện nay trong thành Vạn Lưu, kẻ không quen biết vị truyền nhân thứ hai của Thiên Bảo Thượng Tông này e là không nhiều.
Trần Khánh bất động thanh sắc, tiến lại gần vài bước, ánh mắt dừng trên mấy mũi tên: “Dám hỏi các hạ xưng hô thế nào?”
“Lão hủ Quan Tranh, chấp sự ngoại vụ của Thiên Ba Thành.”
Lão giả cười nói, đưa tay lấy ra một mũi tên màu xanh, đầu ngón tay khẽ vuốt ve vân mạch trên thân tên: “Trần truyền nhân thật tinh mắt, vật này không hề đơn giản.”
Lão dừng lại một chút, đầy ẩn ý nói: “Ngài nhìn vân mạch trên tên này, vốn là phù văn cổ Thục, bốn màu tiễn túc khắc họa Tứ Tượng, bảo thạch khảm nạm cũng là linh thạch thuộc tính Tứ Tượng. Tên này có tên là Tứ Tượng Tích Lịch Tiễn, tương truyền do một vị đại sư luyện khí thời cổ Thục chế tạo, đúc riêng để đi kèm với Tứ Tượng Tích Lịch Cung. Cung và tên hợp nhất, uy lực tăng gấp bội, có uy thế tích lịch liệt không, xạ sát bách lý.”
Lão nói rất tường tận, rõ ràng biết rất sâu về lai lịch của mũi tên này.
Trần Khánh trong lòng hiểu rõ, Thiên Ba Thành này nổi danh về tình báo, Quan Tranh đã là chấp sự ngoại vụ thì kiến thức tự nhiên quảng bác.
Lão điểm rõ sự trân quý của mũi tên này, chính là để chặn đứng khả năng nhặt bảo vật giá hời của hắn.
“Quan tiền bối kiến thức quảng bác, vãn bối khâm phục.”
Trần Khánh thần sắc bình tĩnh: “Không biết mũi tên này giao dịch thế nào? Lấy vật đổi vật?”
“Tự nhiên rồi.”
Quan Tranh mỉm cười gật đầu: “Những vật tục tằn bình thường đối với bọn ta đã không còn tác dụng lớn, ngài nếu có ý, cứ việc đưa ra vật gì khiến lão hủ động tâm.”
Trần Khánh hơi trầm ngâm, lấy ra hai hộp ngọc, mở nắp hộp.
Một hộp chứa một nhành lan toàn thân trong suốt như băng, cánh hoa như ngọc, tỏa ra hàn ý thanh lãnh; hộp còn lại là một quả chu quả đỏ rực như lửa, bề mặt có vân mạch hỏa diễm luân chuyển.
Chính là Băng Tâm Lan và Xích Viêm Chu Quả năm mươi năm tuổi đắc được từ trên người Đồ Môn.
Hai gốc bảo dược này đều có hỏa hầu năm mươi năm, một băng một hỏa, có thể điều hòa âm dương, hỗ trợ tu luyện hoặc luyện đan đều được.
Trần Khánh nói: “Dùng thứ này để đổi, thấy sao?”
Quan Tranh liếc nhìn một cái, lắc đầu cười nói: “Trần truyền nhân, người minh bạch không nói lời mờ ám, Băng Tâm Lan và Xích Viêm Chu Quả này tuy tốt, nhưng chỉ là loại năm mươi năm tuổi, đối với cao thủ Chân Nguyên cảnh trung kỳ trở lên thì hiệu dụng đã hạn hẹp rồi. Mà Tứ Tượng Tích Lịch Tiễn này lại là loại tên hiếm có thể phối hợp với linh bảo thượng đẳng, giá trị của nó… không thể đồng nhật nhi ngữ.”
Lão dừng một chút, ý tứ sâu xa: “Huống hồ, nếu có người vừa vặn đắc được cây Tứ Tượng Tích Lịch Cung kia, thì tên này chính là như hổ thêm cánh. Lão hủ tuy không biết cung ở nơi nào, nhưng cái đạo lý hàng hiếm đáng giá, Trần truyền nhân chắc hẳn phải hiểu.”
Trần Khánh lông mày khẽ nhíu.
Quan Tranh này quả nhiên tinh ranh, không chỉ biết nhìn hàng mà ý đồ tăng giá tại chỗ cũng lộ rõ mồn một.
Trần Khánh im lặng một lát, lại từ trong lòng lấy ra một vật.
Đó là một khối quặng sắt to bằng nắm tay, màu sắc ám kim.
Vật này vừa xuất hiện, không khí xung quanh thấp thoáng có khí sắc bén tràn ngập, dường như nhìn thêm vài cái cũng sẽ bị cắt bị thương.
Canh Kim Chi Tinh!
Trong mắt Quan Tranh tinh quang bùng phát, hô hấp cũng dồn dập thêm một phần.
Canh Kim Chi Tinh vốn là nguyên liệu đỉnh cấp để đúc luyện linh bảo thuộc tính Kim, cũng có thể trực tiếp hấp thụ Canh Kim chi khí bên trong để tu luyện thần thông liên quan.
Khối trên tay Trần Khánh to bằng nắm tay, độ thuần cực cao, giá trị vượt xa hai gốc bảo dược kia.
“Dùng vật này đổi Tứ Tượng Tích Lịch Tiễn, đủ chứ?” Trần Khánh nhàn nhạt nói.
Quan Tranh dán mắt vào Canh Kim Chi Tinh, tinh quang trong mắt vụt tắt.
Lão xoa xoa tay, cười nói: “Trần truyền nhân quả nhiên gia sản phong phú, khối Canh Kim Chi Tinh này thực sự trân quý, tuy nhiên…”
Lão chuyển giọng, ánh mắt quét sang hai gốc bảo dược: “Băng Tâm Lan và Xích Viêm Chu Quả này lão hủ cũng có chút việc cần dùng tới. Hay là… tên thuộc về ngài, còn Canh Kim Chi Tinh cùng hai gốc bảo dược này thảy đều thuộc về lão hủ, thấy sao?”
Trần Khánh lông mày thầm nhíu.
Quan Tranh này thật tham lam vô độ.Ủng hộ nhóm dịch bằng cách đọc tại webtruyenchu.com
Một khối Canh Kim Chi Tinh to bằng nắm tay đổi lấy bốn mũi tên đã là quá dư dả, lão vậy mà còn muốn vơ thêm hai gốc bảo dược năm mươi năm tuổi.
Trần Khánh im lặng một lát, đột nhiên khẽ lắc đầu nói: “Nếu đã như vậy, thì mấy mũi tên này Trần mỗ không lấy nữa.”
Quan Tranh ngẩn ra, ngay sau đó cười nói: “Trần truyền nhân không cân nhắc thêm chút sao? Tứ Tượng Tích Lịch Tiễn này quả là hiếm có…”
“Không cần đâu.”
Trần Khánh ngắt lời lão, thu lại Canh Kim Chi Tinh cùng hai gốc bảo dược vào lòng, xoay người bỏ đi ngay.
Tứ Tượng Tích Lịch Tiễn tuy tốt, nhưng tên này chỉ khi phối hợp với Tứ Tượng Tích Lịch Cung cùng nguồn gốc mới phát huy được uy lực lớn nhất.
Đối với những người khác, chẳng qua chỉ là những mũi tên có chất liệu hơi đặc biệt mà thôi, giá trị hạn hẹp.
Quan Tranh rõ ràng là nhắm chuẩn hắn, muốn tăng giá tại chỗ, nhưng Trần Khánh không thích bị người khác nắm thóp.
Đại thị lục tông mở cửa ba ngày, đây mới là ngày đầu tiên, hắn cũng chẳng vội vàng gì một lúc này.
Quan Tranh nhìn bóng lưng không chút lưu luyến của Trần Khánh, há há miệng, cuối cùng vẫn không gọi thành tiếng.