Trần Khánh lại cẩn thận kiểm tra một phen tôn tượng rối kia.
Con rối này làm công tinh lương, quả thực như lời Sơn Kế Văn nói, là một tôn trợ lực hiếm có.
Hắn tâm niệm khẽ động, để con rối thủ hộ ở một bên tĩnh thất.
“Thời gian vẫn còn sớm.”
Trần Khánh nhấc cây cần câu màu xanh nhạt kia lên, thong dong bước ra khỏi tiểu viện.
Hôm nay bên bờ Bích Ba Đầm gió khá lớn, mặt nước sóng gợn dập dềnh, người thường e là khó có thu hoạch.
Trần Khánh vẫn chọn vị trí cũ quen thuộc đó, nhưng không vội vã buông cần.
Chỉ thấy hắn mặc vận công pháp, đầu ngón tay thấp thoáng có tinh huy lưu chuyển, ngay sau đó nhẹ nhàng phất một cái —— “Tinh Tuyển Dẫn Long Quyết” lặng lẽ thi triển.
Cần câu khẽ nâng, sợi tơ bạc vạch không trung rơi xuống nước.
Chẳng qua thời gian một tuần trà, bên trong giỏ cá đã thêm hai đuôi bảo ngư, nhảy đành đạch tỏa ra linh khí nhạt nhòa.
“Trần sư huynh thủ pháp lấy công pháp nhập điếu đạo (đạo câu cá) này quả thực làm hạng người như chúng đệ tử mở mang tầm mắt.”
“Ây, đừng nói nữa, tôi ở đây ngồi khô cả người hai canh giờ rồi, đến cả một mẩu vảy bảo ngư thảy đều chưa từng thấy.”
“Hai canh giờ tính là gì? Tôi từ sáng sớm thủ tới lúc mặt trời nghiêng về tây, trọn vẹn bốn canh giờ, bên trong giỏ cá vẫn trống rỗng!”
Vài tên ‘lão câu cá’ phụ cận vốn dĩ đang thu cần thở dài, lúc này không nén được dừng bước quan vọng, bên trong ánh mắt lưu lộ vẻ ngưỡng mộ không giấu nổi.
“Giải khuây mà thôi.”
Trần Khánh thu cần câu, xách giỏ cá, xoay người đi về hướng Vạn Pháp Phong.
Tiểu viện của La Chi Hiền vẫn thanh tĩnh nhường ấy.
Lão bộc mở cửa thấy giỏ cá trong tay Trần Khánh bèn khẽ gật đầu, nghiêng mình để hắn vào trong.
Bên trong thư phòng, La Chi Hiền không hề luyện chữ, mà chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ, nhìn ngắm bóng chiều núi xa không biết là đang suy tư điều gì.
“Sư phụ.” Trần Khánh đứng ngoài cửa cung kính mở lời.
La Chi Hiền xoay người lại, tầm mắt rơi lên giỏ cá trong tay Trần Khánh, gật gật đầu: “Hôm nay trái lại có nhã hứng.”
“Đệ tử mới đắc được cây cần mới nên đi thử vận may chút thôi, đáng tiếc hôm nay cá tình không tốt, chỉ đắc được hai con.” Trần Khánh trao giỏ cá cho lão bộc, ngay sau đó bước vào bên trong phòng.
La Chi Hiền ra hiệu hắn ngồi xuống, bản thân cũng ngồi lại bên bàn trà.
Lão bộc lặng lẽ không tiếng động dâng lên trà nóng bấy giờ lại lặng lẽ rút lui.
“Con tới là đúng dịp lắm.”
La Chi Hiền bưng chén trà nhấp một ngụm nhỏ, chậm rãi nói: “Có việc cần con đi làm.”
“Sư phụ xin dặn bảo.” Trần Khánh thần sắc nghiêm lại.
La Chi Hiền từ trong ống tay áo lấy ra một mẩu giấy trắng tố đưa qua.
Trần Khánh hai tay đón lấy, trải ra nhìn một lượt, phía trên liệt kê tên vài món ăn cùng một vò rượu: Thịt hươu linh nướng, Cá vược bạc hàn đầm hấp, Canh nấm linh bát bảo, Bánh tuyết liên nghìn năm, còn có một ấm ‘Bích Đầm Xuân’ ba mươi năm.
Thảy đều là các món ăn tiêu tốn không ít công phu, mà cái ‘Bích Đầm Xuân’ đó lại càng là đặc sản của trấn Bích Đầm.
“Ngày mai là thọ thần của Hoa sư đệ, con giúp ta chuẩn bị những đồ ăn này mang tới.”
Thần tình La Chi Hiền có chút phức tạp, nhưng nháy mắt liền khôi phục lại như thường.
Hoa sư đệ —— kẻ có thể làm La Chi Hiền xưng hô nhường này, toàn bộ Thiên Bảo Thượng Tông duy chỉ có một người.
Phong chủ Ngục Phong, Hoa Vân Phong.
Trần Khánh cất kỹ mẩu giấy: “Đệ tử minh bạch, nhất định sẽ chuẩn bị đầy đủ.”
La Chi Hiền không nói thêm lời thừa, nói: “Đi đi.”
Trần Khánh cúi người cáo thoái.
Trở về tiểu viện Chân Võ Phong, Trần Khánh gọi Thanh Đại cùng Tử Tô tới.
“Sư huynh có gì dặn bảo ạ?” Hai nữ tử đồng thanh hỏi han.
Trần Khánh lấy mẩu giấy ra đưa cho họ: “Ngày mai cần chuẩn bị đầy đủ rượu nhắm nhường này, bên trong kho thực tài nếu có thiếu hụt thì giờ đi sắm sửa ngay đi.”
“Dạ.”Mọi trang web khác copy từ webtruyenchu.com đều là trang lậu
Hai người đón lấy mảnh giấy, lập tức chia nhau đi lo liệu.
Trần Khánh trở về tĩnh thất, ngồi khoanh chân xuống.
Hoa Vân Phong… vị phong chủ tự giam mình tại tầng đáy Ngục Phong hàng chục năm qua nhường này với sư phụ giữa nhau dường như có mối uyên nguyên không nông.
Hắn nén lại suy nghĩ, vận chuyển Thái Hư Chân Kinh, chuyên tâm tu luyện.
Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh.
Trần Khánh xách giỏ thức ăn đã chuẩn bị cùng Bích Đầm Xuân tới nơi Hắc Thủy Uyên Ngục của Ngục Phong.
Trần Khánh không nhìn thấy bóng dáng Thất Khổ đại sư.
Dựa theo quy luật trước đây thì giờ này Thất Khổ nhất định đang tụng kinh bên trong thạch thất.
Trần Khánh đường quen lối cũ đi tới ngoài cửa thiền thất của Thất Khổ, quả nhiên nghe thấy bên trong truyền tới tiếng tụng kinh.
Hắn tĩnh lặng chờ đợi một lát, đợi một đoạn kinh văn tụng xong bấy giờ mới mở lời: “Thất Khổ đại sư.”
Tiếng tụng kinh bên trong thiền thất dừng lại, cửa gỗ không tiếng động mở ra.
Thất Khổ ngồi đoan chính trên bồ đoàn, khí tức quanh thân viên dung tường hòa, thấy Trần Khánh bèn khẽ gật đầu: “Trần thí chủ hôm nay tới đây là vì việc gì?”
Trần Khánh ôm quyền nói: “Đệ tử phụng sư mệnh cần đi tới tầng thứ sáu bái hội Hoa sư thúc, đặc biệt tới báo cho đại sư hay biết.”
Thất Khổ liếc nhìn Trần Khánh một cái, chậm rãi nói: “Có thể đi tới, nhưng con nhất định phải nhớ kỹ kẻ ở tầng thứ năm kia, dẫu bị tầng tầng lớp lớp cấm chế phong tỏa nhưng ý niệm của nó vẫn có thể nương theo sát khí lan tỏa ra, vạn lần đừng có chuyện trò nhiều với nó, lại càng đừng chịu sự dụ dỗ của nó.”