Chính là lão.
Sơn Kế Văn liếc nhìn Trần Khánh một cái, gật đầu nói: Kẻ này năm xưa vì Thiên Bảo Tháp mà phản tông môn, phạm hạ tội lớn tày trời, lão nếu thực sự rời khỏi tuyết sơn, âm thầm lẻn về Yến Quốc… e rằng không phải là chuyện tốt lành gì đâu.
Nói tới đây, lão lộ ra một vẻ mặt hãi hùng chưa tan.
Những chuyện cũ năm xưa nhường này vãn bối sự hiểu biết không nhiều.
Trần Khánh thở dài một tiếng, lắc đầu nói: Chẳng qua chỉ là nghe sư phụ nhắc tới vài câu, lão nếu thực sự quay về thì tông môn e rằng lại phải đa sự rồi.
Sơn Kế Văn quan sát thần tình của Trần Khánh, lão thủy chung vẫn không thể từ trên mặt Trần Khánh nhìn thấy vẻ kinh hoàng như dự liệu.
Lẽ nào… đoán sai rồi sao? Sơn Kế Văn thâm tâm thầm nhủ, ngoài mặt lại bất động thanh sắc, nương theo lời Trần Khánh mà thở dài: Đúng vậy, đúng là thời buổi đa sự, nhưng những thứ này thảy đều là lão hủ suy đoán mà thôi, chắc hẳn lão chưa hẳn đã dám đặt chân vào địa giới Yến Quốc đâu.
Hai người lại tán gẫu thêm vài câu bấy giờ Sơn Kế Văn liền đứng dậy rời đi.
Trần Khánh ngoài mặt không có sự thay đổi nhưng thâm tâm đã thần tốc xoay chuyển hẳn lên.
Kẻ khác nghe thấy tin tức Lý Thanh Vũ có khả năng thâm nhập vào Yến Quốc thì biết đâu chừng sẽ cảnh giác, nhưng chưa hẳn sẽ bất an như hắn nhường này.
Bởi vì hắn với Lý Thanh Vũ giữa nhau sớm đã ngăn cách bởi Thiên Bảo Tháp mà kết hạ lương tử (mối thù) rồi.
Cú giao phong ý niệm đó Lý Thanh Vũ mặc dù không nhìn thấy chân dung hắn nhưng kẻ này tâm tính nhường nào chứ?
Phàm là có một tia khả năng có liên can tới Thiên Bảo Tháp thì lão thà là giết nhầm chứ tuyệt đối không bỏ qua.
Nếu lão thực sự đã lặng lẽ nhập cảnh âm thầm điều tra thì bản thân tân tấn chân truyền thứ ba đang trỗi dậy nhường này làm sao có thể không bị đưa vào tầm ngắm cho được?
Bắt buộc phải thận trọng cẩn thận… nếu không một khi bị lão nhắm trúng e là đến cả cơ hội chạy trốn cũng không có đâu. Trần Khánh thâm tâm thầm lẫm liệt, năm ngón tay bên trong ống tay áo khẽ siết chặt lại.
Duy chỉ có trường hợp lúc này không cho phép hắn lưu lộ nửa phần dị dạng.
Xung quanh liên tục có các trưởng lão, phong chủ mỉm cười gật đầu chào hỏi hắn, Trần Khánh thần tốc thu liễm tâm thần trên mặt hiện lên nụ cười ôn húc lần lượt ôm quyền đáp lễ, ăn nói cử chỉ thong dong không vội vã dường như vừa rồi những lời Sơn Kế Văn nói chỉ là một đoạn tán gẫu không quan trọng vậy.
Sơn Kế Văn phía xa đem màn này thảy đều thu vào tầm mắt, bên trong đôi mắt lướt qua một tia nghi hoặc.
Tử này tâm tính trái lại trầm ổn đến phát khiếp……
Sơn Kế Văn thầm nhủ, Nghe thấy Lý Thanh Vũ vậy mà tơ hào không có sự kinh loạn, lẽ nào nó không hề dây dưa tới Thiên Bảo Tháp sao?
Thiên Bảo Tháp vốn là thông thiên linh bảo do tổ sư sáng phái để lại, hàng trăm năm qua tông môn thiên kiêu xuất hiện lớp lớp mà thủy chung chưa có một ai có thể thực sự chấp chưởng.
Trần Khánh có kinh diễm đến đâu thì chung quy là nhập môn ngày ngắn, tu vi thủy chung vẫn tại Chân Nguyên trung kỳ, nếu nói nó đã có thể tạm ngự Thiên Bảo Tháp thậm chí là dẫn động cú phản kích đạo ý niệm tàn lưu đó của Lý Thanh Vũ thì quả thực có chút phi di sở tư (khó tin).
Lẽ nào thực sự là bản thân Lý Thanh Vũ cảm ứng có lỗi? Hay là bên trong tông môn còn có người khác? Sơn Kế Văn tâm tư xoay chuyển.
Trần Khánh với vài vị trưởng lão Địa Hoành Vị hàn huyên chưa lâu bấy giờ liền thấy Kỷ Vận Lương dẫn theo Lạc Thừa Tuyên, Trương Bạch Thành cùng đám đệ tử mạch Huyền Dương sải bước vào điện.
Kỷ Vận Lương diện bộ thanh sam giản phác gật đầu chào hỏi với vài vị cao thủ Địa Hoành Vị quen biết, tầm mắt lướt qua Trần Khánh không thấy nửa điểm dị dạng.
Trần Khánh đồng thời quét mắt nhìn quanh trong điện nhận thấy Nam Trác Nhiên thủy chung vẫn không lộ diện.
Đang lúc suy xét thì Khúc Hà cùng Bùi Thính Xuân đi tới.
Trần sư huynh.
Khúc Hà thấp giọng chào hỏi.
Trần Khánh gật đầu hồi đáp ngay sau đó truyền âm hỏi han: Nam sư huynh chưa tới sao?
Khúc Hà truyền âm hồi đáp: Nam sư huynh sau khi đột phá tôi luyện mười lần thì đối với truyền thừa tổ sư Bàn Võ lại có những lĩnh hội mới, mấy ngày trước liền quay trở lại động thiên bí địa nơi đắc được truyền thừa năm xưa bế quan tham ngộ rồi, nghe tin vỉa hè nói lão dường như là đang chuẩn bị cho việc xung kích tôi luyện lần thứ mười một.
Trần Khánh trong lòng đã rõ.
Nam Trác Nhiên chí hướng tại Kim Đan võ đạo mười một chuyển để tấn thăng tông sư thì các sự vụ tông môn thông thường tự nhiên là khó làm lão phân tâm rồi.
Lúc này bên trong điện bóng người dần kín, khí túc mục lan tỏa ra.
Chẳng bao lâu sau sáu vị Thiên Xu Vị cùng nhau tới nơi.Đừng đọc ở web lậu, hãy ủng hộ webtruyenchu.com
Sáu người an tọa bên trong điện tức thì yên tĩnh lại.
Khương Lê Sâm ánh mắt quét qua phía dưới chậm rãi mở lời:
Dạo gần đây tông môn đã sơ bộ đạt thành thỏa thuận với Vô Cực Ma Môn, ma môn hứa hẹn trong vòng mười năm không thiết lập phân đàn cứ điểm tại vùng đất ba đạo của ta, Huyền Âm Chú mà Tô sư đệ trúng phải cũng đắc được sự hóa giải, thương thế đã không còn gì đáng ngại, ngoài việc đó ra thương lộ Khuyết Giáo tương tự đã khai thông, cục diện trong ngoài tông môn có thể gọi là đang ngày càng đi lên.
Ông hơi khựng lại một chút: Chuyến đàm phán này ma môn ngoài lời hứa thì còn có dâng lên một lô bảo dược hiếm lạ làm điều kiện trao đổi, trong đó thứ trân quý nhất chính là Cửu Khiếu Huyền Hoàng Quả.
Cửu Khiếu Huyền Hoàng Quả sao?
Bên trong điện tức thì vang lên một hồi tiếng hít khí, không ít trưởng lão trong mắt lộ ra vẻ xích liệt.
Trần Khánh cũng trong mắt sáng lên.
Hắn từng thấy ghi chép liên quan bên trong “Kỳ Vật Chí” của tàng kinh các Vạn Pháp Phong, quả này là hấp thu huyền hoàng mẫu khí mà sinh ra, quả thực thiên sinh chín khiếu, khiếu khiếu sinh khói, ẩn chứa một tia huyền hoàng khí có vô thượng diệu dụng đối với việc tôi luyện chân nguyên, củng cố căn cơ.