Bên trong tầng thứ ba của Hắc Thủy Uyên Ngục, Trần Khánh đang chống chọi với luồng sát khí kia.
Cấm chế Phật môn trên vách hầm hào quang nhấp nháy kịch liệt, lúc sáng lúc tối, toàn bộ Hắc Thủy Uyên Ngục đều đang chấn động nhẹ dưới sự xung kích của tồn tại khủng bố ở tầng thứ năm.
Sát khí đặc quánh cuộn trào như cuồng triều.
Đột nhiên, tim Trần Khánh mạnh mẽ nhảy dựng!
Hắn cảm nhận rõ ràng được một luồng khí tức càng thêm tinh thuần, càng thêm quỷ quyệt, vậy mà giống như độc xà vô hình, xuyên thấu qua trùng trùng ngăn trở của Ngục Phong, lặng lẽ không tiếng động thấm vào sâu trong Hắc Thủy Uyên Ngục này!
Đây là… khí tức của Đồng Tâm Ma? Hơn nữa còn tinh thuần đến mức này!
Sắc mặt Trần Khánh ngưng lại, Có cao thủ ma môn ở bên ngoài dùng bí pháp tiếp ứng?
Luồng khí tức này không phải là không có mục đích, nó giống như chịu sự dẫn dắt, từng sợi từng sợi hội tụ về một hướng —— chính là gian thạch lao giam giữ Tề Vũ!
Không đúng!
Trần Khánh đột ngột kinh giác, Khí tức Đồng Tâm Ma tràn vào từ bên ngoài này không phải để cường công, mà là đang… cộng hưởng? Là đang giúp Tề Vũ nội ứng ngoại hợp, xung kích cấm chế do Thất Khổ đại sư đặt ra!
Hắn hốt nhiên quay đầu, ánh mắt như điện bắn về phía cửa lao của Tề Vũ.
Gần như ngay cùng khoảnh khắc ánh mắt hắn tới nơi——
Ầm ầm——!!!
Cánh cửa lao dày nặng được đúc từ thạch tài đặc thù, khắc đầy kinh văn Phật môn kia, trong tiếng vỡ vụn đã oanh nhiên nổ tung!
Đá vụn bắn tung tóe, khói bụi mịt mù, một luồng ma khí cường hoành và quỷ dị hơn nhiều so với trước kia giống như hồng thủy vỡ đê từ lỗ hổng cuồn cuộn tuôn ra!
Đồng tử Trần Khánh co rụt lại, khí huyết chân nguyên quanh thân nháy mắt nâng lên đỉnh phong, nghiêm trận chờ đợi.
Khói bụi hơi tan, một bóng dáng thướt tha chậm rãi bước ra từ sau cánh cửa lao đã vỡ nát.
Đầu tiên đập vào mắt là một đôi chân trần, trắng ngần như ngọc, không nhuốm bụi trần, nhẹ nhàng dẫm lên nền đá lạnh lẽo thô ráp.
Phía trên là đôi chân dài thẳng tắp, bộ sa y màu huyền bó sát thân hình phác họa ra những đường cong kinh tâm động phách.
Năm ngón tay thon dài, móng tay lại hiện ra ánh sắc tím tối u u.
Dung mạo nàng hoàn toàn khác biệt với Tề Vũ trong ký ức của Trần Khánh!
Khuôn mặt trái xoan trắng nõn như ngọc, bóng loáng dường như có thể thấu quang.
Đôi lông mày thanh tú như núi xa ngậm thúy, ánh mắt lưu chuyển mang theo một loại mị lực mê hồn đoạt phách, liếc nhìn sinh tình.
Sống mũi cao thẳng, bờ môi đầy đặn, sắc môi là màu đỏ thắm dụ người, khóe miệng khẽ nhếch lên mang theo một tia giễu cợt.
Quanh thân nàng quấn quýt năm đạo hắc ảnh ngưng thực vô tỷ, chính là năm đạo Đồng Tâm Ma có khí tức mạnh mẽ!
Những con Đồng Tâm Ma này liên kết chặt chẽ với khí tức bản thể của nàng, hòa làm một thể, tỏa ra những dao động khiến người ta thắt tim.
Tề Vũ?
Trần Khánh chân mày nhíu chặt, trầm giọng quát.
Hắn nháy mắt hiểu ra, dung mạo nhìn thấy ở Long Trạch Hồ cho đến trong Hắc Thủy Uyên Ngục trước kia chẳng qua chỉ là thủ đoạn dịch dung cao minh của nàng mà thôi, đây mới là chân dung của nàng.
Đôi mắt Tề Vũ rơi lên người Trần Khánh, bờ môi đỏ khẽ mở: Chó tặc, nhãn quang đúng là không tồi, yên tâm, hiện giờ ta sẽ không giết ngươi đâu……
Nàng thò đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm qua khóe môi, Ta sẽ bắt sống ngươi, hảo hảo báo đáp ngươi.
Lời chưa dứt, thân hình nàng lay động một cái, vậy mà như quỷ mị biến mất tại chỗ, sát na tiếp theo đã xuất hiện ở trước mặt Trần Khánh chưa đầy một trượng!
Năm ngón tay thành trảo, đầu ngón tay ma quang u ám quấn quýt, mang theo khí tức âm lãnh xé rách thần hồn, chộp thẳng vào yếu huyệt lồng ngực Trần Khánh!
Tốc độ đó nhanh đến mức kinh người!
Trần Khánh phản ứng tơ hào không chậm.
Hắn nắm chặt nắm đấm phải, khí huyết bùng phát, một chiêu quyền cương ẩn chứa cự lực Long Tượng oanh về phía cổ tay Tề Vũ, thế đại lực trầm!Ủng hộ nhóm dịch bằng cách đọc tại webtruyenchu.com
Tề Vũ dường như không ngờ sức mạnh của Trần Khánh lại cường hoành đến thế, thế trảo lệch đi, sượt qua quyền cương.
Một đòn không trúng, hàn quang trong mắt nàng càng thịnh, mượn khoảnh khắc thân hình hai người giao nhau, vòng eo mạnh mẽ vặn xoay, bàn chân ngọc mang theo lực đạo khủng bố băng sơn nứt thạch, mũi chân nhắm thẳng huyệt thái dương của Trần Khánh mà đá tới, công thế tàn nhẫn!
Đối mặt với cú đá tấn mãnh bất ngờ này, đầu Trần Khánh mạnh mẽ ngửa ra sau, đồng thời cánh tay trái đang quán chú khí huyết bàng bạc cùng chân nguyên nháy mắt cơ bắp căng phồng, giống như đúc bằng sắt chắn ngang lên trên, lấy mặt ngoài cẳng tay ngạnh kháng cú đá đó!
Bùm!
Một tiếng động trầm đục như nện vào da thuộc nổ tung trong lối hầm.
Chân nguyên xung đột kịch liệt, kích khởi từng vòng sóng khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Thân hình hắn vững như bàn thạch, mặt đất dưới chân thậm chí không hề nứt ra một mảy may, vững vàng đỡ được cú đá đủ để khai bia liệt thạch kia!
Tề Vũ chỉ cảm thấy mình như đá vào một ngọn núi huyền thiết, lực phản chấn làm cổ chân nàng một trận tê dại, trong lòng càng thêm hổ thẹn nộ cực.
Một đòn không công, nàng mượn lực lộn nhào, nhẹ nhàng đáp đất, một lần nữa kéo giãn khoảng cách với Trần Khánh.
Nàng tâm niệm động một cái, một đạo Đồng Tâm Ma tựa như lệ quỷ bên cạnh phát ra tiếng gầm thét không lời, hóa thành một luồng khói đen, há cái miệng rộng đầy răng nhọn lao tới cắn xé đầu Trần Khánh, ma âm quán nhĩ, làm nhiễu loạn tâm thần!