Những ngày tiếp theo, bên trong Hắc Thủy Uyên Ngục dưới sự thanh lọc liên tục của Thất Khổ đại sư, luồng sát khí bao phủ ngày càng loãng đi.
Số lần Trần Khánh đến trực canh cũng theo đó mà giảm xuống, thường chỉ cần thi thoảng đến tuần tra một phen, xác nhận không có việc gì, mỗi tháng liền có thể ổn định lĩnh một ngàn điểm cống hiến.
Cộng thêm khoản bổng lộc hằng tháng ba trăm điểm với tư cách chân truyền dự bị, một tháng liền có một ngàn ba trăm điểm cống hiến vào túi.
Khúc sư huynh nói không sai, đây đúng là một công việc béo bở.
Trần Khánh tính toán khoản thu nhập ổn định này, trong lòng khá hài lòng.
Không cần bôn ba vất vả, không cần liều mạng với người khác, liền có thể nhận được báo đáp hậu hĩnh như vậy, khiến anh có thể tập trung hơn vào việc tu luyện của bản thân.
Anh đem phần lớn thời gian và tinh lực dồn vào việc tu luyện.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt năm tháng đã lặng lẽ trôi qua. Lúc này đang là giữa hè, trong tiểu viện ở núi Tư Vương cỏ cây xanh tốt, tiếng ve kêu râm ran.
Thiên đạo thù cần, tất hữu sở thành
Ngũ hành chân cương: cương kình trung kỳ (9112/20000)
Long Tượng Bát Nhã Kim Cương Thể: tầng thứ ba (3855/10000)
Chân Võ Đảng Ma Thương: đại thành (13/10000)
Chân Võ Ấn: đại thành (1162/10000)
Trần Khánh chậm rãi thu công, luồng chân cương bôn đằng luân chuyển quanh thân dần bình lặng lại, quy về đan điền kinh mạch, giống như mặt biển hung dữ trở lại sự tĩnh lặng.
Năm tháng chuyên tâm khổ tu, hiệu quả vô cùng rõ rệt.
Tu vi của anh tuy cách cương kình hậu kỳ còn một đoạn nhưng căn cơ đã được mài giũa cực kỳ vững chắc, chân cương càng thêm hùng hồn ngưng luyện.
Đối với việc này, lòng Trần Khánh tĩnh như nước. Anh hiểu rõ việc tiến bộ vững chắc thì đột phá tới hậu kỳ chẳng qua là chuyện nước chảy thành bùn, thứ cần thiết không gì khác ngoài sự tích lũy và lắng đổ của thời gian.
Cùng lúc đó, Long Tượng Bát Nhã Kim Cương Thể cũng được anh tu luyện tới tầng thứ ba, hoàn toàn ổn định lại.
Lúc này, anh chỉ thấy khí huyết quanh thân hùng mạnh như long tượng ẩn mình, trong xương thịt gân cốt ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp như có thể phá núi ngăn sông, nhục thân so với trước kia đã có tiến bộ không nhỏ.
Mà lần tu luyện này, thực lực thăng tiến rõ rệt nhất phải kể đến hai môn võ học tuyệt thế là Chân Võ Đảng Ma Thương và Chân Võ Ấn.
Trải qua vô số lần diễn luyện, thương pháp và ấn quyết đều đã đạt tới cảnh giới đại thành.
Cả hai bổ trợ cho nhau, đã trở thành phương thức giết chóc sắc bén nhất trong tay anh.
Trần Khánh dọn dẹp sơ qua rồi lên đường tới đỉnh Đan Hà.
Kể từ khi biết chỗ Trương Nghệ trưởng lão đổi đan dược thực tế hơn, anh đã trở thành khách quen của nơi này.
Đến tòa đại điện phòng đan của Trương Nghệ vốn tràn ngập hương thuốc và hơi nóng, nhưng không thấy bóng dáng Trương trưởng lão, chỉ có một mình Hà Chi đang bận rộn phân loại dược liệu trước tủ thuốc.
Trần sư huynh!
Hà Chi thấy Trần Khánh liền vội vàng đặt việc trong tay xuống, trên mặt lộ nụ cười.
Thời gian này Trần Khánh thường xuyên tới, hai người đã khá thân thiết.
Trần Khánh gật đầu cười nói: Hà sư muội, Trương trưởng lão đâu?
Sư phụ không có ở đây, có việc đi ra ngoài rồi.
Hà Chi giải thích: Huynh nếu cần đan dược gì thì nói với muội, muội chuẩn bị cho huynh.
Vậy làm phiền muội rồi.
Trần Khánh nói: Cứ như cũ, ba bình thối cương đan thượng hạng, hai bình long hổ thối cốt đan.
Được, muội đi lấy ngay đây.
Hà Chi đáp lời, bước chân thoăn thoắt đi vào hậu đường.
Không lâu sau, cô bưng năm bình ngọc quay lại đưa cho Trần Khánh: Trần sư huynh, của huynh đây, muội đều đã đăng ký vào sổ rồi.
Được, đa tạ muội. Trần Khánh nhận lấy bình ngọc, cất vào trong lòng.
Không có gì.
Hà Chi xua tay, sau đó giống như nhớ ra điều gì, mang theo vài phần hân hoan nói: Trần sư huynh, sắp tới lễ Thiên Thọ rồi, lúc đó trong thành náo nhiệt lắm! Nghe nói ngay cả một số danh ca hý kịch ở thành Ngọc Kinh cũng được mời tới biểu diễn đó!
Lễ Thiên Thọ là ngày lễ của nước Yến, cả nước cùng chúc mừng, là một trong những ngày lễ lớn nhất của nước Yến.
Lúc đó hoàng đô thành Ngọc Kinh và các thành trì chính ở các đạo đều sẽ có lễ hội và hội đèn lồng long trọng, đúng là thời điểm náo nhiệt nhất trong năm.
Tính tình Hà Chi hoạt bát, lúc có Trương Nghệ thì cô quy quy củ củ, một khi sư phụ không có ở đó là lời nói sẽ nhiều lên, líu lo kể về các loại truyền văn nghe được.
Trần Khánh không quá hứng thú với những kiểu náo nhiệt này, nhưng thấy cô nói hăng say nên cũng chỉ cười nhẹ, tùy miệng phụ họa vài câu rồi cáo từ rời đỉnh Đan Hà.
Trần Khánh trở về tiểu viện, vừa cất bình ngọc vào tĩnh thất thì cửa viện bị gõ.
Mở cửa nhìn ra, chính là Chu Vũ.Chương truyện này được copy từ webtruyenchu.com
Chu Vũ bước chân nhẹ nhàng, vừa vào cửa liền chắp tay cười nói: Trần sư huynh!
Trần Khánh thấy sắc mặt anh ta đầy đặn, khẽ gật đầu: Xem hơi thở đệ dồi dào, chân cương rục rịch, là sắp đột phá rồi sao?
Chính xác!
Chu Vũ không giấu được sự kích động: Không giấu gì sư huynh, đệ cảm thấy bình cảnh đã nới lỏng, tiếp theo định bế quan một thời gian để đột phá cương kình trung kỳ.
Giọng điệu anh ta mang theo sự cảm kích chân thành.