Sân truyền công Thanh Mộc viện.
Đệ tử tụ tập từng tốp ba năm người, thấp giọng bàn tán, thanh âm đè cực thấp nhưng lại giống như vô số con ong mật đang vỗ cánh vo ve.
“Nghe nói chưa? Tên Tiêu Biệt Ly kia lại sắp tới rồi! Lãnh chưởng môn đích thân dẫn hắn tới!”
“Đây đâu phải là thiết sai? Rõ ràng là tới đập phá! Giẫm lên mặt mũi Ngũ Đài phái chúng ta để leo lên!”
“Quá đáng quá thể! Thật coi Ngũ Đài phái chúng ta là quả hồng mềm muốn nặn thế nào thì nặn chắc!”
“Đến Nghiêm sư huynh còn bại, lại còn bại nhanh như vậy… lần này ai có thể chặn được hắn? Nhiếp sư tỷ?”
“Nhiếp sư tỷ thực lực tuy cao, nhưng Tiêu Biệt Ly nghe đồn đều sắp Bảo Đan Kình viên mãn rồi! Thực sự có người dám lên tiếp chiêu sao?”
“Haiz, vị trí Minh chủ e là phải thuộc về Hàn Ngọc Cốc rồi…”
“Suỵt! Nhỏ tiếng chút! Đại sư huynh tới rồi!”
Bóng dáng Trần Khánh xuất hiện ở rìa sân truyền công, tiếng bàn tán tức khắc nhỏ hẳn đi, đệ tử lần lượt hành lễ chào hỏi.
“Thủ tịch sư huynh!”
“Đại sư huynh!”
Trần Khánh thần sắc như thường, ánh mắt quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Lạc Hân Nhã đang rảo bước đi tới. Nàng cầm trong tay một cuốn sổ, vẻ mặt nghiêm túc.
“Thủ tịch sư huynh.”
Lạc Hân Nhã đi tới gần Trần Khánh, giọng nói trong trẻo:
“Đây là danh sách thẩm định cuối cùng của đệ tử ngoại viện xin vào nội viện tháng này, đã theo dặn dò của sư huynh loại bỏ những kẻ tư chất, tâm tính không đạt chuẩn, tổng cộng ba người. Ngoài ra việc phân bổ tài nguyên tu luyện tháng này của đệ tử nội viện cũng đã hạch toán xong, mời sư huynh xem qua.”
Nàng dâng cuốn sổ lên, trình bày mạch lạc rõ ràng.
“Muội làm việc, ta yên tâm.”
Trần Khánh nhận lấy cuốn sổ, mắt hiện lên một tia tán thưởng:
“Gần đây việc vặt trong viện nhiều, vất vả cho muội rồi.”
Lạc Hân Nhã nghe xong, nén sự hưng phấn, giọng nói càng thêm phần kiên định:
“Vì sư huynh phân ưu là bổn phận của sư muội! Không vất vả!”
Có thể đắc được lời khen ngợi đích thân từ vị Thủ tịch sư huynh này, đối với nàng là một sự khích lệ to lớn.
Đúng lúc này, một đệ tử vội vã chạy tới, đứng định trước mặt Trần Khánh, cung kính nói:
“Đại sư huynh, Lệ sư mời huynh qua một chuyến, ở hậu viện.”
Ánh mắt Trần Khánh hơi ngưng lại. Lệ Bách Xuyên chủ động tìm hắn?
“Đã rõ.”
Hắn gật đầu, liền nói với Lạc Hân Nhã:
“Danh sách và phân bổ cứ theo đó mà thực hiện, có chỗ nào chưa rõ hãy lại tìm ta.”
“Rõ, sư huynh!”
Lạc Hân Nhã nhận lệnh, đưa mắt nhìn Trần Khánh đi về phía hậu viện.
Hậu viện.
Lệ Bách Xuyên ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn bên cạnh lò đan, đôi mắt khẽ nhắm, dường như đang điều tức. Trần Khánh bước lên vài bước, dừng lại cách Lệ Bách Xuyên chừng một trượng, ôm quyền hành lễ:Đừng đọc ở web lậu, hãy ủng hộ webtruyenchu.com
“Lệ sư, đệ tử Trần Khánh phụng mệnh tới đây.”
Lệ Bách Xuyên liếc nhìn Trần Khánh một cái:
“Chuyện Tiêu Biệt Ly còn quay lại thách thức, con biết rồi chứ?”
“Vâng, đệ tử đã rõ.”
Trần Khánh bình tĩnh trả lời:
“Chưởng môn Hàn Ngọc Cốc Lãnh Thiên Thu cũng sẽ đích thân tới, bàn bạc chuyện liên minh bốn phái.”
“Ừm.”
Lệ Bách Xuyên chậm rãi nói:
“Chưởng môn đã truyền lệnh, chỉ cần trong môn có người sẵn lòng đứng ra thi đấu một trận với Tiêu Biệt Ly, bất luận thắng thua, chỉ cần đánh không tới mức quá khó coi, có thể đòi lại mấy phần thể diện, liền ban thưởng một giọt Địa Tâm Nhũ ba trăm năm.”
Lão dừng một chút, tiếp tục nói:
“Hà Vu Chu đúng là sẵn lòng bỏ vốn liếng, thứ này đối với việc ổn định căn cơ, nâng cao căn cốt, đặc biệt là xung kích cảnh giới cao hơn có lợi lộc không nhỏ, con có ý định không?”
Trần Khánh đón lấy ánh mắt của Lệ Bách Xuyên, thản nhiên nói:
“Lệ sư minh giám, món trọng bảo tông môn đủ để thay đổi gân cốt như vậy, đệ tử cũng là người phàm tục, sao có thể hoàn toàn không động tâm?”
Hắn không phủ nhận, cũng không cần phủ nhận. Giá trị của Địa Tâm Nhũ ba trăm năm, không đệ tử nào là không động lòng. Lệ Bách Xuyên đối với sự thành thật của Trần Khánh coi như hài lòng.
Ống tay áo rộng thùng thình của lão khẽ động, liền nhẹ nhàng vung lên. một chiếc bình ngọc hiện ra giữa hư không, vững vàng treo lơ lửng trước mặt Trần Khánh.
Khoảnh khắc chiếc bình ngọc xuất hiện, một luồng khí tức bàng bạc, tinh thuần hơn xa so với Địa Tâm Nhũ trăm năm lan tỏa ra. Chân khí trong người Trần Khánh, đặc biệt là luồng Thanh Mộc chân khí vừa mới đột phá không lâu, vậy mà không tự chủ được hơi tăng tốc vận hành, giống như nắng hạn gặp mưa rào truyền tới sự rung động khao khát!
Khí tức này… bàng bạc như vực sâu, dày nặng như núi cao! Chính là khí tức độc nhất vô nhị của Địa Tâm Nhũ ba trăm năm!
Đồng tử Trần Khánh hơi co rụt, nói:
“Lệ sư, đây là…?”
Lệ Bách Xuyên mí mắt cũng không thèm nhấc, giọng nói bình thản như đang nói một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể:
“Địa Tâm Nhũ ba trăm năm.”
“Địa Tâm Nhũ ba trăm năm?”
Trần Khánh lặp lại một lần:
“Lệ sư, cái này… là cho đệ tử sao?”
Chuyện này quá sức dự liệu! Lệ Bách Xuyên chủ động lấy ra trọng bảo cỡ này? Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao? Cái lão già này khi nào thì hào phóng như vậy?