Trong bãi sậy, sát cơ đã ngưng tụ thành thực chất.
Mỡ trên mặt Vương Hải rung lên, hung quang trong mắt bắn ra bốn phía. Triệu Khang khí tức lại càng trầm ổn như sắt, chân khí Canh Kim lưu chuyển quanh thân, hai nắm đấm siết chặt, các khớp xương nổ giòn tan như rang đậu, sẵn sàng phát động.
Trần Khánh nắm chặt cây Hàn Ly thương trong tay. Đêm về khuya bắt đầu chuyển lạnh, chỉ có tiếng nước sông vỗ vào bãi sậy phát ra những âm thanh rào rào. Thời gian dường như đóng băng ngay lúc này.
Khoảnh khắc tiếp theo, thân hình mập mạp của Vương Hải đột ngột lao về phía trước, động tác lại mang theo sự linh hoạt và nhanh nhẹn không hề tương xứng với thể hình của lão. Lão vốn là đệ tử Quý Thủy viện, am hiểu sâu sắc cái “nhu” của nước, bộ pháp dưới chân như đạp trên sóng nước, trên nền đất bùn lầy lội lại chỉ để lại những vết hằn rất nông.
Trường kiếm bên hông tuốt vỏ như một dải lụa, cổ tay rung mạnh, mũi kiếm hóa thành mấy đường vòng cung độc ác hiểm hóc, như rắn độc thè lưỡi, đâm thẳng vào gân tay cầm thương, khớp khuỷu tay cùng nách của Trần Khánh. Thân kiếm bao phủ lớp chân khí Quý Thủy màu xanh thẫm, lạnh thấu xương, lại mang theo đặc tính dính trệ, một khi chân khí này xâm nhập vào gân mạch đối thủ sẽ giống như dòi trong xương, ảnh hưởng cực lớn đến việc phát lực của cánh tay.
Đây là kỹ thuật cận chiến quấn quýt cực kỳ âm hiểm trong “Thiên Điệp Lãng Kiếm Quyết” (Kiếm quyết nghìn lớp sóng) mang tên Thủy Xà Triền Cân (Rắn nước quấn gân), chuyên dùng để phá các loại binh khí dài như thương gậy.
Gần như cùng lúc Vương Hải xuất kiếm, Triệu Khang cũng động thủ. Lão không dùng bộ pháp hoa mỹ mà giống như một con trâu mộng xông tới, chân đạp mạnh xuống, bùn đất văng tung tóe, mỗi bước chân đều khiến mặt đất phát ra tiếng nổ trầm đục.
Tay phải lão kéo ngược về sau tới giới hạn, gân xanh trên cánh tay nổi lên như dây thép xoắn lại, chân khí Canh Kim ngưng tụ nơi nắm đấm, phát ra tiếng kêu trầm đục như tiếng sắt va chạm. Không khí dường như bị kình lực vô hình ép chặt, lão không đánh thẳng vào yếu điểm mà bất ngờ tung một cú quét thấp, kình lực cương mãnh rót vào chân như một cây roi sắt quất vào mạn sườn đầu gối nơi Trần Khánh đang đứng.
Cú này nếu quét trúng, đủ để làm gãy xương chân của một cao thủ Bảo Đan Kình thông thường. Đồng thời nắm đấm trái cũng sẵn sàng, khóa chặt mọi sơ hở có thể xuất hiện khi Trần Khánh né tránh đòn đánh hạ bàn. Đây là kiểu tấn công trên dưới phối hợp chuẩn mực, ép đối thủ phải lo đầu này mất đầu kia.