Hậu viện nhà lão Trần.
Trần lão gia tử vừa đổ xong một bao đậu nành nặng nề vào cái bồn gỗ cạnh cối xay đá, mệt đến mức khom cả lưng, vịn tay vào cối xay thở dốc, mồ hôi đục ngầu chảy dọc theo những nếp nhăn sâu hoắm.
Nhị thẩm bưng một bát nước sạch nhanh chân bước tới, giọng nói đầy vẻ lo lắng: “Cha, cha mau nghỉ một lát, uống miếng nước đi.”
Lão gia tử đón lấy bát nước, uống ực ực hết hơn nửa bát, quẹt mồm: “Cái… cái thằng lười thối thây kia đâu? Vẫn chưa dậy sao?”
Ông đang nói đến đứa con trai út chẳng ra gì của mình.
Nhị thẩm ánh mắt lóe lên một chút, nhỏ giọng đáp: “Vẫn… vẫn chưa ạ…” Bà không dám nói nhiều, sợ lại làm lão gia tử nổi giận.
“Haiz!” Trần lão gia tử thở dài một tiếng sườn sượt, bàn tay đầy vết chai sần vỗ vỗ vào cối xay lạnh lẽo, “Nhà họ Trần ta… sao lại vớ phải cái loại của nợ này chứ!” Trong giọng nói là sự mệt mỏi và tuyệt vọng theo kiểu “hận sắt không thành thép”.
“Cha.” Nhị thẩm vội vàng lảng sang chuyện khác, vẻ mặt lộ rõ sự ưu phiền, “Đúng rồi, tiểu Hằng hôm qua nói với con, thuốc Huyết Khí Hoàn dùng để luyện công của nó lại sắp hết rồi. Cha xem…”
“Cái gì?!” Lão gia tử đột ngột ngẩng đầu, lông mày xoắn tít lại, “Mới được bao lâu? Lại dùng hết rồi?!”
Mua thuốc cho Trần Hằng luyện võ là khoản chi lớn nhất trong nhà, cũng là gánh nặng trầm trọng nhất trong lòng ông.
Nhị thẩm khổ mặt, giọng khẩn cầu: “Cha, cha phải nghĩ cách đi chứ, tiểu Hằng luyện võ thì thuốc này vạn lần không được đứt đoạn đâu!”
“Chao ôi!” Trần lão gia tử lại thở dài một tiếng, như muốn trút hết mọi nỗi uất nghẹn trong lòng. Ông nhìn bồn đậu nành vàng óng, ánh mắt mờ mịt, “Biết rồi… ta sẽ nghĩ cách…”
Nhưng cách ở đâu ra? Bà con lối xóm có thể vay thì đã vay sạch rồi, nợ cũ chưa trả, nợ mới sao tới? Nghĩ đến tiền thuốc đắt đỏ, lòng lão gia tử như bị đá đè, nặng nề đến mức gần như không thở nổi, nếp nhăn sầu khổ càng thêm sâu.
Đúng lúc này, từ phía trước tiền đường tiệm tạp hóa truyền đến một loạt âm thanh dồn dập, náo loạn:
“Lão Trần! Lão Trần! Đại hỷ! Đại hỷ sự đây!”
Lão Hà tiệm quan tài gần như đâm sầm qua rèm cửa lao vào hậu viện, mặt đỏ gay vì kích động xưa nay chưa từng có. Trần lão gia tử bị trận thế này làm cho giật mình, theo bản năng hỏi: “Lão Hà? Hốt hoảng thế này là nhà ai có đám ma à?” Ông tưởng lão Hà đến báo tang.
“Phi phi phi! Đám ma cái gì! Là đám hỷ! Đại hỷ sự!” Lão Hà kích động vỗ đùi bôm bốp, giọng lạc cả đi, “Tiểu Hằng nhà ông! Trúng rồi! Nó trúng Võ tú tài rồi!”
Coong!
Cái tẩu thuốc trong tay Trần lão gia tử rơi thẳng xuống đất, phát ra một tiếng kêu giòn giã. Cả người ông đờ ra tại chỗ, mắt trợn trừng như không hiểu, lại như bị tin tức đột ngột này làm cho choáng váng: “Ông… ông nói cái gì? Nói lại lần nữa xem?!”
Nhị thẩm đứng bên cạnh cũng nghẹt thở, ngay sau đó trên mặt bùng nổ ánh sáng cuồng hỷ.
Chưa đợi lão Hà kịp mở miệng lần nữa, hàng xóm láng giềng phường Sài Ngư đã như thủy triều tràn vào hậu viện nhỏ bé, những lời chúc tụng nhao nhao lập tức nhấn chìm nơi này:
“Trần lão gia tử! Đại hỷ nha! Tiểu Hằng nhà ông cao trúng Võ tú tài rồi!”
“Chao ôi, cái mẹt này để đây vướng víu quá, mau dọn dẹp đi!”
“Thiếu cái gì ông cứ việc lên tiếng! Hàng xóm láng giềng đều chung tay một phen!”
“Lão gia tử, ông khổ tận cam lai rồi, cứ chờ mà hưởng phúc thanh nhàn đi!”
“Tiểu Hằng thật tiền đồ! Thực sự làm rạng danh phường Sài Ngư chúng ta!”
Trần lão gia tử bị niềm vui sướng mãnh liệt và những lời nịnh nọt vây quanh làm cho choáng váng hoàn toàn. Ông ngơ ngác đứng đó, nhìn những gương mặt vừa quen thuộc vừa hưng phấn, nghe những tiếng “Võ tú tài”, “cao trúng”, chỉ thấy tai ù đi, mọi thứ trước mắt có chút không thực. Cảm giác hạnh phúc to lớn như dòng nước ấm áp, lập tức nhấn chìm nỗi sầu muộn vừa nãy, khiến ông có chút chóng mặt, chút luống cuống.
Nhị thẩm thì sớm đã vui mừng đến phát điên, kích động đến đỏ mặt tía tai, giọng cao vút lên tám tông, tự hào tuyên bố với mọi người: “Tôi đã biết mà! Tôi đã biết tiểu Hằng nhà tôi nhất định sẽ trúng! Nó từ nhỏ đã thông minh lại chịu khó!” Bà dường như đã thấy cảnh con trai mình mặc công danh phục, rạng rỡ môn hộ.
Lão Hà nhìn vẻ ngây dại của Trần lão gia tử, cười lớn chắp tay lần nữa: “Trần lão gia tử, đại hỷ! Đại hỷ nha! Từ nay về sau, ông cứ chờ mà hưởng phúc con cháu đi! Ngày lành còn ở phía sau!”
Lão gia tử cuối cùng cũng hồi phục được một chút từ cú sốc lớn đó, đôi môi run rẩy, muốn nói gì đó nhưng không phát ra tiếng, chỉ đột ngột xoay người, lảo đảo lao về phía bồn đậu nành vàng óng, bàn tay gầy guộc run rẩy bốc lên một nắm đậu lớn, rồi lại để chúng rơi rào rào qua kẽ tay, dường như chỉ có cảm giác chân thực này mới khiến ông tin rằng vinh hoa phú quý ngút trời này thực sự đã giáng xuống cái sân nhỏ rách nát của nhà họ Trần.