Cú tông này có thời cơ, góc độ và sức mạnh vô cùng tinh diệu.
“Bầm! Rắc!”
Lại một tiếng trầm đục kèm theo tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Gã thấp đậm chỉ cảm thấy cổ tay mình như đập vào búa tạ, cơn đau thấu xương lập tức truyền khắp toàn thân, xương cổ tay vỡ nát ngay tức khắc. Gã phát ra một tiếng gào thê lương, ôm cổ tay lảo đảo lùi lại.
“Đại ca!”
Gã chắc nịch thấy hai người anh em của mình bị trọng thương trong nháy mắt, kinh nộ giao tập, máu dồn lên não, hoàn toàn rơi vào điên cuồng! Gã bất chấp tất cả, như một con trâu điên, định dùng man lực ôm chặt lấy Trần Khánh rồi siết chết.
Đối mặt với cú tông thuần man lực này, mắt Trần Khánh lóe lên hàn quang, không lùi mà tiến. Ngay khoảnh khắc đối phương sắp ôm chặt, thân hình hắn đột ngột thu nhỏ lại như một con vượn hoang bị kinh động, luồn qua dưới đôi cánh tay đang mở rộng của gã chắc nịch.
Cùng lúc đó, đôi bàn tay hắn thành trảo, nhanh như chớp vươn ra: một tay khóa chặt khớp cổ tay phải thô kệch, tay kia như kìm sắt khóa vào khe hở xương bả vai đối phương.
“Phân Cân Thác Cốt? Ta cũng biết một chút!”
Giọng nói lạnh lẽo của Trần Khánh vang lên bên tai gã chắc nịch. Khoảnh khắc tiếp theo, Trần Khánh eo ngựa hợp nhất, toàn bộ sức mạnh bùng nổ. Tay khóa cổ tay của hắn mạnh mẽ vặn ra ngoài, tay khóa vai thì đè xuống, đồng thời đầu gối phải như một cây búa phá thành, hung hăng thúc mạnh vào điểm yếu ở đốt sống lưng đối phương.
“A… á!”
Gã chắc nịch phát ra một tiếng gào thảm thiết không giống tiếng người! Gã cảm thấy cánh tay phải mất đi tri giác ngay lập tức, khớp vai truyền đến cơn đau xé rách, đồng thời thắt lưng như bị đục sắt đóng vào, cả nửa thân dưới tê liệt hoàn toàn.
“Bịch —!”
Thân hình hộ pháp kia như một con chó hoang bị rút xương sống, đổ rầm về phía trước, bụi đất bay mù mịt. Cánh tay phải của gã vẹo đi một góc độ quái dị, rõ ràng khớp vai đã bị tháo rời, gân cốt bị xé rách, cột sống cũng chịu trọng thương.
Thỏ lên đại bàng xuống, quá trình chỉ diễn ra trong mười mấy nhịp thở. Ba kẻ vừa nãy còn khí thế hung hăng, phối hợp ăn ý, giờ đây hai kẻ đã gục ngã. Gã gầy cao ôm chân gãy lăn lộn rên rỉ, gã chắc nịch nằm rũ rượi như chó chết. Chỉ còn lại gã thấp đậm bị vỡ cổ tay, mặt trắng bệch như tờ giấy, run rẩy nhìn Trần Khánh phía trước.