Sáng sớm, trời vừa tảng sáng.
Trần Khánh tẩy rửa đơn giản một chút rồi chuẩn bị lên đường đến Chu Viện.
“A Khánh, đại sự không ổn rồi!” Hàn thị vội vàng chạy tới, sắc mặt trắng bệch, “Cô trượng của con bị người ta đánh rồi!”
Trần Khánh hơi ngẩn ra, nói: “Chuyện là thế nào?” Dương Thiết Trụ hướng lai vốn thật thà bản phận, chưa từng tranh chấp với ai, sao lại vô duyên vô nhát gặp phải họa sát thân này?
Hàn thị sốt ruột nói: “Sáng sớm mẹ đi chợ Lộ Thủy, nghe thím Vương ở ngõ Bách Hoa nói, Đại cô con đang đưa cô trượng ở bên nhà ông nội con đấy.”
“Con đi xem ngay đây.” Trần Khánh bước nhanh xuống thuyền, bước chân vô thức dồn dập hơn.
Rẽ vào phường Sài Ngư, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc thút thít kìm nén truyền ra từ trong sân nhà cũ. Cổng viện mở toang, Dương Thiết Trụ khom lưng ngồi trên bậc đá, mắt trái sưng vù không mở ra được, khóe miệng đóng vảy máu, Đại cô Trần Kim Hoa nắm chặt chiếc khăn không ngừng lau nước mắt. Nhị thẩm đang bôi thuốc lên trán cho cô trượng, miệng lẩm bẩm “Tạo nghiệt mà”.
Trần lão gia tử ngồi xổm bên bàn đá “phà phà” hút thuốc lào, gương mặt trong làn khói nhăn nheo như vỏ cây già.
“Ông nội, Đại cô, Nhị thẩm…” Trần Khánh bước tới chào hỏi. Trần lão gia tử nhìn Trần Khánh một cái, không nói gì.
Trần Khánh đi tới trước mặt Dương Thiết Trụ: “Cô trượng, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Dương Thiết Trụ ánh mắt có chút né tránh: “Người của Hắc Thủy Bang nhìn trúng Huệ Nương, nói muốn bỏ tiền để nó đến cái gì mà Noãn Ngọc Phường ở phủ thành học nghệ… nói học thành tài rồi có thể kiếm được tiền lớn.” Ông nói rồi muốn nói lại thôi, theo bản năng sờ lên vết thương trên mặt, “Tôi và mẹ nó… không đồng ý, bọn chúng liền… liền động thủ.”
“Chỉ là lần này không đồng ý sao?” Trần Khánh nhớ lại trước đó đã thấy Dương Thiết Trụ có vết thương, liền truy hỏi, “Cô trượng, trước đây bọn chúng có phải đã từng tìm rắc rối rồi không?”
Người Dương Thiết Trụ cứng đờ, đôi môi run rẩy vài cái, cuối cùng chán nản cúi đầu: “Là mấy ngày trước ở chợ Lộ Thủy, Huệ Nương đi giúp chú thu tiền cá, Báo ca của Hắc Thủy Bang đi tới, nói mấy lời bất tam bất tứ, chú tức quá, đẩy một người trong đó… lúc ấy liền bị đá mấy cái. Khi đó hàng xóm láng giềng đều ở đấy, người đông nên Báo ca buông lời đe dọa. Chú cứ tưởng tránh đi một chút là xong… không ngờ bọn chúng…” Ông không nói tiếp được nữa, giọng nói ngày càng nhỏ dần.
Niệm đầu xoay chuyển, trong lòng Trần Khánh sáng tỏ như gương.
Nếu là trước đây, cô trượng Dương Thiết Trụ chắc chắn chọn nhẫn nhục chịu đựng, không dám nói một câu. Nhưng từ khi Trần Hằng tập võ đến nay, Đại cô Trần Kim Hoa và cô trượng trong lòng đã nảy sinh vài phần tự tin, ngôn hành cử chỉ đã bớt đi vẻ rụt rè sợ hãi lâu nay, thay vào đó là một tia cứng cỏi không muốn mặc người xâu xé.
Mà điều này, vừa vặn đâm trúng dây thần kinh nhạy cảm của Hắc Thủy Bang. Bọn chúng lần này ra tay đâu chỉ là để báo thù chuyện xô xát lần trước? Rõ ràng là đánh hơi được mầm mống phản kháng yếu ớt này của nhà họ Dương, muốn mượn thủ đoạn lôi đình này để “lập uy” ngay trước mặt dân chúng phường Sài Ngư! Bọn chúng muốn dẫm nát cái chút khí khái vừa mới nhú lên của nhà họ Dương xuống vũng bùn.
“Học nghệ cái gì? Rõ ràng là muốn bán vào lầu xanh!” Trần Kim Hoa đột nhiên gào lên, rồi lại bịt miệng khóc nức nở.
“Chị họ đâu ạ?” Trần Khánh nhìn quanh, không thấy bóng dáng Dương Huệ Nương.
Nhị thẩm hạ thấp giọng: “Đang trốn ở tiệm vải đấy, từ hôm qua đến giờ không ăn không uống, mắt khóc sưng như quả đào rồi…”
Đang nói thì ngoài viện truyền đến một trận ồn ào.
“Cha, con và Tiểu Hằng về rồi.” Chỉ thấy Nhị thúc Trần Văn dẫn theo Trần Hằng vội vã chạy tới.
“A Hằng!” Trần Kim Hoa như vớ được cọc cứu mạng nhào tới, nắm chặt lấy tay áo Trần Hằng, “Cháu quen biết rộng, có thể nghĩ cách được không? Huệ Nương mà bị bọn chúng bắt đi thì cả đời này coi như hủy hoại!”
“Chị cả, chị bình tĩnh lại đã…” Nhị thẩm vội vàng đỡ Trần Kim Hoa đang lảo đảo.
Nhị thúc ưỡn thẳng lưng: “Tiểu Hằng ở võ quán tập võ lâu như vậy, nhân mạch vẫn là có.”
Trần Hằng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của mọi người, yết hầu chuyển động vài cái: “Chuyện này… để cháu nghĩ cách, sư huynh võ quán có không ít người treo chức ở các bang phái lớn, cháu sẽ đi hỏi thử…” Giọng hắn càng nói càng thấp, sau lưng đã rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Những sư huynh đệ ngày thường cùng đi uống rượu hoa kia, gặp chuyện này sợ là trốn còn không kịp. Còn bản thân hắn… đám liều mạng ở Hắc Thủy Bang không phải là thứ mà mấy màn tỷ thí điểm tới là dừng ở võ quán có thể đối phó được.
Trần lão hán cuối cùng cũng lên tiếng, tẩu thuốc gõ mạnh lên bàn đá: “A Hằng, chuyện này không phải trò đùa, người của Hắc Thủy Bang kia…”
“Ông nội yên tâm.” Trần Hằng gắng gượng trấn tĩnh, giọng nói vô thức cao lên: “Đại sư huynh võ quán Quảng Xương là đại cao thủ ba lần Khấu quan (đột phá), chút thể diện này bọn chúng chắc chắn phải nể!” Nói đoạn hắn đứng dậy, “Cháu đi tìm người ngay đây.”Đọc truyện chữ hay mỗi ngày tại website webtruyenchu.com
Lúc quay người đi, Trần Khánh phát hiện bàn tay trong ống tay áo của Trần Hằng đang run rẩy không kiểm soát được. Sau khi Trần Hằng đi, trong viện chìm vào im lặng. Nhị thẩm gượng cười: “Chị cả, chị yên tâm đi, Tiểu Hằng nhất định có thể…” Trần Kim Hoa đờ đẫn gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi.
Trần Khánh thầm nhíu mày, hắn luôn cảm thấy Trần Hằng không hề đáng tin.
Võ quán Quảng Xương.
Trần Hằng lê bước chân nặng nề trở về võ quán, mặt đầy vẻ sầu não.
“Trần sư đệ!” Một thanh niên vạm vỡ mặc luyện công phục màu nâu đi tới, thân mật khoác vai hắn, “Tối nay thuyền hoa Nam Hà mới có mấy cô nương mới tới, dáng vóc đó…” Mao sư huynh nháy mắt ra hiệu, ngón tay vẽ ra những đường cong mờ ám trong không trung, “Nghe nói còn biết nhảy múa Hồ Toàn.”
Trần Hằng gượng cười. Nếu là ngày thường, hắn đã sớm hùa theo cười đùa, nhưng lúc này tiếng cười đó như dao đâm vào màng nhĩ, cổ họng khô khốc: “Mao sư huynh, huynh có biết Hắc Thủy Bang không?”
“Hắc Thủy Bang? Cái tên này nghe lạ tai thế, chắc là cái bang tép riu mới nổi nào đó thôi?” Mao sư huynh gãi râu quai nón, nhổ một bãi nước bọt, “Cái huyện Cao Lâm này ngày nào chẳng có bang phái mọc lên, biết đâu ngày mai đã bị dìm xuống sông cho rùa ăn rồi.”
Trần Hằng yết hầu chuyển động, nói ra chuyện khó khăn của mình.
“Chuyện này…” Mao sư huynh đột nhiên hạ thấp giọng, nhìn quanh một hồi rồi kéo hắn ra dưới gốc cây hòe già, “Lâm sư huynh không phải đang treo chức ở Huyết Hà Bang sao? Để tôi hỏi hộ cho.”
“Thật sao?” Mắt Trần Hằng sáng lên. Lâm sư huynh là đệ tử tinh anh của võ quán, tu vi Ám Kính đại thành. Với thực lực của Trần Hằng rất khó chen chân vào vòng tròn đó, cho nên căn bản không bắt chuyện được.
Mao sư huynh vỗ vai hắn, rồi đi tìm Lâm sư huynh. Khoảng nửa nén nhang sau, Mao sư huynh quay lại.
“Trần sư đệ à.” Mao sư huynh xoa tay, lông mày nhíu thành chữ ‘Xuyên’, “Lâm sư huynh nói Hắc Thủy Bang này tuy mới lập, nhưng sau lưng lại dựa vào một cây đại thụ…”
Đại thụ!? Sau lưng Trần Hằng rịn mồ hôi lạnh.
“Nhưng mà…” Mao sư huynh xoay chuyển lời nói, “Đã là đồng môn sư huynh đệ, Lâm sư huynh sẵn lòng đi cùng cậu một chuyến, cậu chỉ cần đưa chút tiền trà nước là được.” Nói đoạn, ngón trỏ và ngón cái khẽ vân vê.
“Bao nhiêu?” Giọng Trần Hằng căng thẳng.
Mao sư huynh giơ hai ngón tay: “Hai mươi lượng. Cao thủ như Lâm sư huynh, người bình thường cầm bạc đến mời còn chẳng được đâu!”
“Hai… hai mươi lượng?” Trần Hằng suýt nữa cắn vào lưỡi.
Nụ cười của Mao sư huynh nhạt đi vài phần: “Tiếc bạc à? Cái ngưỡng cửa Noãn Ngọc Phường kia cái giá không chỉ dừng lại ở con số này đâu.”
“Tôi… tôi phải về nhà bàn bạc đã.” Trần Hằng khô khốc nói.
Mao sư huynh hừ nhẹ một tiếng: “Lâm sư huynh rất bận, trước giờ Ngọ ngày mai phải cho câu trả lời chắc chắn, quá hạn không đợi.” Nói xong liền quay người bỏ đi.
Trần Hằng nhìn bóng lưng đi hẳn, như quả bóng xì hơi ngồi bệt xuống đất. Chuyện này biết ăn nói sao với ông nội và Đại cô đây?! Hắn mếu máo: “Tối nay đừng về nhà vội, kéo dài được lúc nào hay lúc ấy.”
Buổi chiều, Trần Khánh tìm đến Từ Thành Phong của Lão Hổ Bang.
Từ Thành Phong nhiệt tình nói: “Trần huynh đệ hôm nay tìm tôi có việc gì không?” Trước mắt hắn, Trần Khánh là cao thủ đạt tới Minh Kính, đặt vào những bang phái nhỏ như họ cũng có thể làm đầu mục rồi.
Trần Khánh đơn đao trực nhập nói: “Tôi muốn nghe ngóng về lai lịch của mấy bang phái quanh đây.”
Bàn tay đang rót trà của Từ Thành Phong khựng lại một chút, nước trà trong chén gợn lên một vòng sóng sánh: “Ồ? Trần huynh đệ quan tâm đến bang phái nào?”
Trần Khánh tùy khẩu báo vài cái tên: “Hắc Thủy Bang, Cự Hùng Bang…”
Từ Thành Phong thuộc làu như lòng bàn tay bắt đầu giới thiệu. Khi nói đến Hắc Thủy Bang, Trần Khánh ngoài mặt không biểu lộ gì nhưng trong lòng đã thầm lưu ý.
“Hắc Thủy Bang này là nhóm mới nổi ở ngõ Bách Hoa, khoảng hơn hai mươi người, có ba cao thủ Minh Kính trấn giữ, bang chủ Giang Huy Minh Kính đại thành, nghe nói cách Ám Kính cũng không xa rồi.” Từ Thành Phong nói, trên mặt lộ ra một vẻ khinh miệt xen lẫn chút kiêng dè phức tạp, “Đám người này mới lập không lâu mà lên mặt gớm, hành sự cũng quá bá đạo.”
“Nghe nói là bắt được chút đường dây vào Nội thành, giờ đang làm cái trò hạ lưu là cưỡng đoạt dân nữ, chuyển hàng sang phủ thành để tiêu thụ? Còn ‘làm được mấy vụ’ rồi nữa? Kẻ thực sự có chỗ dựa lớn thì cần gì phải kiếm loại tiền bẩn thỉu này? Cái bối cảnh này, không sâu được đâu!” Từ Thành Phong nói rồi đột nhiên hạ thấp giọng: “Chẳng lẽ Trần huynh đệ muốn tìm bang phái để treo chức sao?” Hắn vê vê ngón tay, lộ ra nụ cười thấu hiểu. Thời buổi này võ sư và bang phái đôi bên cùng có lợi là chuyện quá thường tình.
Trần Khánh xua tay: “Từ huynh nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ tùy tiện hỏi chơi thôi.”
Từ Thành Phong rõ ràng có chút không tin lời Trần Khánh, nói khẽ: “Nếu Trần huynh đệ muốn tìm nơi treo chức, chi bằng đến Lão Hổ Bang của tôi, tiền cung phụng chắc chắn hậu hĩnh hơn bọn chúng.”
Trần Khánh gật đầu, đối phó nói: “Tôi sẽ cân nhắc.”
Từ Thành Phong cười hì hì không nói thêm, lời nói chỉ cần điểm tới là dừng. Sau khi hàn huyên thêm vài câu, Trần Khánh đứng dậy cáo từ.
Từ miệng Từ Thành Phong, Trần Khánh đã nắm rõ quy luật của các bang phái Ngoại thành. Hơn hai mươi bang phái đan xen chằng chịt, sau lưng đều có quyền quý Nội thành đứng chống lưng. Trong đó, Huyết Hà Bang, Thiết Thủ Bang là những kẻ đứng đầu không thể tranh cãi. Còn hạng mới lập chưa vững như Hắc Thủy Bang, dù sau lưng có người thì căn cơ cũng nông cạn lắm.
Xem ra lần này phải cẩn thận một chút, không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.