‘Các vị đạo hữu, chạy nhanh thật……,
Khóe miệng Vân Vô Tâm khẽ giật.
Thực ra đây mới là phản ứng thường thấy của hạ tu Tử Phủ khi bị thượng tu Kim Đan đánh úp. Nhìn thấy dấu vết nghi là của Kim Đan, có Tử Phủ Chân Nhân nào lại không sợ? Có ai lại không muốn chạy?
Ngặt nỗi ông ta và Hạ Long Thả ở phía đối diện đều là những người trong cuộc của trận đại chiến phía dưới, liên đới rõ ràng, nên vẫn phải nán lại nghe ngóng tình hình.
“Ta kiến thức hạn hẹp…… Nay đã hết cách, đạo hữu xem tiếp theo nên làm thế nào?”
Vân Vô Tâm cung kính hành lễ với Đại chân nhân [Dực Hỏa] ở phía đối diện, trầm giọng hỏi.
‘Ông hỏi ta? Ta biết hỏi ai?’
Hạ Long Thả nghiến răng nghiến lợi: “Đã là đại nhân chuyển thế, lại chưa thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, hiển nhiên là có việc quan trọng mang theo, chúng ta…… cứ án binh bất động xem sao đã!”
Cho dù cái giá của việc án binh bất động là tu sĩ và quân đội Đại Chu sẽ thương vong thảm trọng, nhưng đối với Hạ Long Thả mà nói, đã chẳng màng đến những điều đó nữa rồi.
‘Ý này…… là để đại nhân chơi cho thỏa thích trước đã sao?’
Vân Vô Tâm đăm chiêu suy nghĩ.
Vân gia ông ta năm xưa dẫu sao cũng chỉ xuất thân từ một phong quân Đạo Cơ cỏn con, trong những việc trọng đại đối phó với Kim Đan Chân Quân như thế này, quả thực không có kinh nghiệm bằng những dòng chính của Tiên tông Kim Đan.
“Đạo hữu không đích thân ra mặt sao?”
Vân Vô Tâm tò mò hỏi.
Lúc này nhìn kiểu gì thì Lăng Nguyên đó cũng chỉ là một thần thông của Tử Phủ sơ kỳ.
Đại chân nhân với ba thần thông hoàn toàn có thể dễ dàng khống chế!
“Hắc hắc. .Ông có tin là chỉ cần ta vừa ra mặt, vị này sẽ lập tức hiện ra hai thần thông, thậm chí là ba thần thông không.. ..Rồi sau đó hung hăng tát vào mặt ta?”
Hạ Long Thả cười gằn: “Những tồn tại cỡ này không thể dùng lẽ thường để đánh giá…… Chỉ là những đại năng Kim Đức ngã xuống trong lịch sử, còn phải nhờ đạo hữu đi hỏi Ngô Việt Kiếm Các chống lưng phía sau xem sao…”
“Kiếm Các?”
Vân Vô Tâm giật thót mình, sau đó nhớ đến bóng dáng dứt khoát rời đi của Niệm Vân kiếm Tiên.
‘Vị kiếm Tiên đó, cùng với Kiếm Các.. ……Lẽ nào biết được điều gì?’
Bên trong Thái Hư, hai vị Tử Phủ Chân Nhân giải tán trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Hạ Long Thả nhìn đội quân Đại Chu thua liểng xiểng phía dưới, cùng với pháp bảo Tử Phủ nhà mình bị Lăng Nguyên thu lấy, khóe mắt khẽ giật, hóa thành một luồng ánh sáng lửa phóng đi.
Chuyện hôm nay quá lớn, gã định về Cửu Thiên Hỏa Phủ trước, hỏi han kỹ càng sư tổ nhà mình……
Vân Vô Tâm thì chỉ đơn thuần là sợ hãi, thậm chí chẳng dám nán lại Thái Hư lâu hơn.
Sợ rằng sau khi giải quyết xong Lăng Nguyên dưới trần thế, người đó sẽ lên Thái Hư kết liễu nhân quả với mình, lập tức cũng tháo chạy như bán mạng……
Tà dương như máu.
Áo giáp quân đội Đại Chu vứt bỏ nằm la liệt trên mặt đất, từng dòng máu không ngừng hòa quyện, tạo thành con suối nhỏ.
Lăng Nguyên hạ độn quang xuống, quanh người kim khí cuồn cuộn, sự thần diệu của ‘Giao Tương Sát’ hiển hiện, hóa thành đủ loại cảnh chém giết.
Trước đó khi còn là Đạo Cơ viên mãn, quả thực hắn đã hạ sát không ít kiếm tu Đạo Cơ đỉnh phong.