Phật đường.
Đèn bơ lúc sáng lúc mờ.
“Nguyên Liên Sinh…… dã tâm lang sói đã không còn che giấu nữa.”
Không Tước Độ Mẫu bước lên một bước: “Ý ta là…… lập tức liên lạc Vô Năng Thắng, phối hợp với trận pháp tự miếu, trực tiếp trấn áp kẻ này.”
“Không ổn!”
Dược Vương Thanh Độ Mẫu nói: “Kẻ này dẫu sao cũng mồm mép lanh lợi, lại nhiều lần lập công lớn…… Nếu mạo muội bắt giữ, danh dự của chúng ta sẽ tan tành.”
“Hai cái hại đành chọn cái nhẹ hơn…… Hơn nữa, chúng ta còn danh tiếng tốt đẹp gì để nói nữa chứ?”
Nguyệt Quang Bạch Độ Mẫu xua tay, để Không Tước cùng Yêu vương Thanh hai vị Độ Mẫu Ly đi, bản thân thì ngồi trên bồ đoàn màu vàng hạnh, lặng lẽ tụng niệm 《Thi Đà Lâm Chủ thuyết Nữ Thổ Kinh》!
Tụng vài biến kinh văn, rốt cuộc vẫn không áp xuống được Hỏa khí trong lòng, hận hận mắng một câu: “Kim Cương Lực Độ Tử…… quả thật đáng đánh!”
Nếu như vị Độ Tử này vẫn còn, cho dù Tang Cát thời gian dài sống không thấy người, chết không thấy xác, các nàng cũng có người dẫn dắt, giống như có thêm một cây Định Hải Thần Châm!
Ngặt nỗi cái tên Kim Cương Lực chết dẫm kia, cũng giống như Bạch Cốt Pháp Vương, sống không thấy người, chết không thấy xác mất rồi…………..
Nàng thở dài một tiếng, Độ Tử Độ Mẫu từ lâu đã không cần ăn uống bên ngoài, càng không cần ngủ nghỉ.
Lúc này chỉ tĩnh tọa tụng kinh, lặng lẽ nhập định.
Bên trong phật đường, pho tượng ‘Thi Đà Lâm Chủ song thân tướng’ kia tĩnh lặng sừng sững, hiện tư thế múa, ánh mắt nhìn xuống, thần sắc bi mẫn.
Vù vù!
Một cỗ gió lạnh không biết từ đâu thổi tới, khiến Nguyệt Quang Bạch Độ Mẫu đột ngột mở bừng hai mắt.
Liền thấy xung quanh không biết từ lúc nào đã biến thành một mảnh băng Thiên tuyết địa, cột lạnh thành rừng, có từng cỗ hài cốt khô lâu, bị phong ấn ở bên trong cột lạnh.
Trên mặt đất tuyết trắng bao phủ, có chút phản quang chói mắt, cách đó không xa càng có khí 【Nữ Vương】 cuồn cuộn, hội tụ thành vô thượng phật thổ.
“Đây…… hình như là ‘Bát Đại Hàn Lâm Phật Thổ’?”
Nguyệt Quang Bạch Độ Mẫu trợn to hai mắt: “Ngã phật từ bi…… lại để Độ Mẫu ta tiến vào phật thổ sao?”
Dáng vẻ của ‘Bát Đại Hàn Lâm Phật Thổ’ này, nàng từng nhìn thấy trong một số kinh điển tiếng Phạn, biết được nó chia làm tám bộ.
Lúc này phân biệt một phen, xác định bản thân đang ở bên trong ‘Tây Phương Kim Cương Diệm Hàn Lâm’, có từng sợi Hỏa diễm cực hàn sinh ra, mang theo ý vị cực quang, hiện ra sắc thái ngũ quang thập sắc……
“Nếu có tu sĩ tu luyện công pháp, thần thông hàn diễm, ở nơi này quả thực như cá gặp Thủy……”
Nguyệt Quang Bạch Độ Mẫu tán thán một tiếng, một luồng thần diệu hộ thân, lại không dám phi hành, càng không dám xuyên qua Thái Hư, chỉ đi bộ đo đạc mặt đất.
Cộp cộp!
Không xa, dường như có một con ngựa khô lâu phi nhanh qua, thân hình bao phủ trong một màn phong tuyết, lộ ra vẻ mơ hồ không rõ.
Trên lưng nó, thì ngồi một kỵ sĩ, dường như là Dạ Xoa Vương, Đế Thích Thiên, Kim Cương Hợi Mẫu………………
Trong lòng Nguyệt Quang Bạch Độ Mẫu giữ vững ý niệm thành kính, từng bước đi qua bát đại hàn lâm, đi tới một ngọn núi lớn bằng xương trắng hoàn toàn do đầu lâu tạo thành.