Trần thế.
Tầng năm bệnh viện.
Rõ ràng là tòa nhà mới xây dựng cách đây không lâu, nhưng những bức tường đã bắt đầu ố vàng, nhiều góc đen kịt, chi chít đủ loại vết rỉ sét.
Đèn điện nhấp nháy liên tục, như thể bị lỏng dây.
Kết hợp với bầu trời lúc nào cũng u ám bên ngoài, khiến cho ánh sáng trở nên mờ ảo.
Cứ như thể… đang chồng lấp với một thế giới khác vậy!
Cánh cửa cạch một tiếng mở ra, tuy rất nhẹ, nhưng trong môi trường yên tĩnh này, vẫn có vẻ hơi chói tai.
Thẩm Bạch ló đầu ra, quan sát môi trường bên ngoài: “Hình như… thứ đó không có ở đây.”
“Hành động của quỷ có quy luật nhất định, giống với địa phược linh hơn, chỉ cần anh không cố ý quấy rầy, thì nó chỉ quẩn quanh trong một khu vực nhất định. Mà quy luật hành động của con quỷ kia, hẳn là đi loanh quanh trong phạm vi bệnh viện… Chúng ta đu dây qua cửa sổ, sẽ không đến mức bị cảm ứng được…”
Tô Niệm tuy nói có vẻ rất tự tin, nhưng giọng nói hơi run rẩy vẫn để lộ sự căng thẳng và bất an của cô.
“Cuốn sổ tay của cô, rơi ở đâu cơ?”
“Chính là bên kia, khoa xương khớp…”
Tô Niệm và Thẩm Bạch rón rén bước ra, dưới chân là từng vũng máu khô kỳ dị.
“Nói mới nhớ… Hình như cô khá quen thuộc với bệnh viện này nhỉ.”
Thẩm Bạch buột miệng nói một câu, vừa rẽ qua một hành lang, liền nhìn thấy khoa xương khớp.
Trên những hàng ghế sắt, một cuốn sổ tay đang nằm yên lặng.
Trên trang bìa còn có hình một chú mèo màu dâu tây.
Chính là cuốn này rồi…”
Trong lòng hắn khẽ động, đi cà nhắc tiến lên, nắm lấy cuốn sổ tay kia: “Rất tốt, mọi chuyện đều suôn sẻ… Tiếp theo, chính là liên lạc với Phòng Ngự Cục ở bên ngoài…”
Thẩm Bạch nhẹ nhàng di chuyển bước chân, chậm rãi đến chỗ chiếc ghế, vươn tay bắt lấy cuốn sổ tay kia.
Loảng xoảng!
Đột nhiên, tiếng vật nặng đập xuống đất vang lên rành rọt trong sảnh chờ khám bệnh trống rỗng.
“Hửm?”
Thẩm Bạch giật nảy mình, liền thấy phía sau ghế ngồi có một cái xác đã thối rữa nghiêm trọng, nhìn cách ăn mặc có vẻ giống nhân viên văn phòng, khuôn mặt gần như không thể nhận ra, ban đầu dường như ngã gục phía sau ghế, bị động tác của hắn kéo theo nên ngã lăn xuống.
“Không hay rồi!”
Một bóng người lóe lên, chính là Tô Niệm!
Cô giật lấy cuốn sổ từ trong tay Thẩm Bạch, thân hình tựa như một cơn gió, chạy về phía cửa sổ gần nhất.
Lộp cộp!
Lộp cộp!
Từ hướng đầu cầu thang, bất chợt truyền đến một tiếng bước chân.
Không nhanh không chậm, mang theo một loại quy luật bất biến nào đó.
“Con mụ điên, con đĩ này… Tìm tôi chỉ để có kẻ chết thay vào thời khắc mấu chốt đúng không?”
Mắt Thẩm Bạch lập tức đỏ ngầu, cố sức dùng một chân nhảy lò cò bỏ chạy.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, vì sao Tô Niệm lại muốn cứu một kẻ chân cẳng bất tiện như hắn, chứ không phải gã béo tứ chi lành lặn kia!
Đó là vì bản thân chạy không nhanh, thời khắc mấu chốt ngược lại có thể dùng để thu hút sự chú ý của quỷ!
Lộp cộp!
Lộp cộp!
Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, đèn điện chớp nháy liên tục, tần suất chập chờn tăng nhanh chóng mặt.