Ngộ!
Hơn nữa…… Hoàn Vũ Tông đạo thống bao la vạn tượng, càng lấy Hư Không Đại Đạo làm sở trường.
Phương Thanh trong lòng đại động.
Linh Giới Hư Không và Quang Âm này cũng là Đại Đạo, đều có hiển hiện, thậm chí còn có điển tịch có thể tu luyện, tham ngộ.
Thay vì tham ngộ Thái Âm, sao bằng tham ngộ thời không?!
Quang Âm một đạo Tiên đạo.
Quang Âm loại Kim Vị này? Họa chăng!
Dẫu cho ta chậm chạp, không tham ngộ được bao nhiêu, nhưng nếu có thể tìm được một kiện Hư Không khí, luyện hóa xong mang về Phục Khí Đạo, chẳng phải là lập tức Không Chứng Thái Hư để bất tử bọn chúng sao!
Cái gọi là Đại Nhật, Thái Âm…… so với Quang Âm tuế nguyệt, Thái Hư tứ phương thì có đáng là gì?
Quả nhiên, con người co rúm trong một phương tiểu địa phương thì chẳng có bao nhiêu không gian tiến bộ, vẫn phải bước ra ngoài, học hỏi những kinh nghiệm ưu tú………………
Tất nhiên, Phương Thanh biết rõ, chưa chắc mọi việc đều như ý hắn, chưa chắc tìm được một kiện Tiên khí loại Quang Âm, Hư Không nguyên vẹn, dẫu có tìm được mang về thế giới Phục Khí Đạo, cũng chưa chắc đã thuận lợi dẫn động thời không Đại Đạo, kéo theo việc Không Chứng.
Nhưng suy cho cùng đó cũng là một con đường, không đi đến tận cùng thì ai mà biết được đó có phải ngõ cụt hay không.
Cũng giống như những con đường Thủy Đức, Hỏa Đức mà bản thân đang ấp ủ, cũng phải đi thử, thử một phen……
Nhưng…… chỉ vì một câu nói, một kho báu hư vô phiêu miểu, mà phải bắt ta đưa nàng ta đến Phiêu Miểu Tông? Còn phải giúp nàng ta bái nhập Tông Môn? Ha ha…………………
Sắc.
“Ta đáp ứng.”
Phương Thanh thản nhiên nói.
“Hả?” Bắc Cung Vi dường như không ngờ vị tiền bối này lại đồng ý dễ dàng như vậy, không khỏi lộ ra vẻ mừng rỡ.
“Nhưng ta muốn lấy thù lao trước…… hơn nữa, huyết mạch của ngươi phi phàm, sau này còn nợ ta một ân tình.”
Hắn tiếp tục đưa ra điều kiện của mình.
“Về phần kho báu, không vào Hoàn Vũ Tông, ta sẽ không nói nửa chữ.”
Bắc Cung Vi thần tình kiên định.
“Ha ha……”
Phương Thanh lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
Vài ngày sau.
Một tôn Phi Thiên Đà thú sải cánh, che khuất ánh mặt trời, lướt qua một vùng đầm lầy.
Đầm lầy nhìn qua hệt như một đại hải thanh xanh, vô số độc vụ phù trầm.
Thậm chí còn có vô số độc trùng bay lượn, rết, bò cạp…… hội tụ thành từng đám mây độc ngũ thái ban lạn, lan tràn lên tận thiên khung.Hãy tôn trọng công sức converter tại webtruyenchu.com
Chỉ tiếc là, chưa kịp tới gần Đà thú, đã bị từng đạo lôi đình quét qua, tức khắc tan thành mây khói………………
Phương Thanh thu hồi lòng bàn tay, trông thấy Bắc Cung Vi bên cạnh đang ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt như kiểu bị chơi xấu đến thẫn thờ.
Cô nàng thực sự không thể hiểu nổi, bản thân rõ ràng thề chết không chịu khuất phục, vậy mà chỉ vì một câu nói của tu tiên giả này, lại ngoan ngoãn dâng tặng kho báu gia tộc, còn biết gì nói nấy, không giấu giếm nửa lời.
Dẫu cho huyết mạch nàng có phi phàm đến đâu, thì cũng chỉ là hậu duệ của Tiên thú mà thôi, đối mặt với một vị Tiên nhân chân chính, một khi đã nghiêm túc thì hiển nhiên chẳng có tác dụng gì cả.