Bên ngoài thiên địa Cửu Châu.
“Hạt giống đã gieo xuống, giờ chỉ chờ ngày nảy mầm…… Muốn gặt hái quả ngọt, vẫn cần phải có thời gian chờ đợi……………”
Bản tôn Phương Thanh thu hồi một luồng thần niệm, lập tức tỏ tường vạn sự ở Phục Khí Đạo, Luyện Khí Đạo và Cửu Châu.
Đây chính là uy năng to lớn của ‘Đạo Sinh Châu’.
“Đổi lại là những Kim Đan Chân Quân khác, chắc mẩm phải chôn chân túc trực ở đây, khắc khoải chờ ngày quả ngọt chín muồi…… Nhưng ta thì khác, chỉ cần một ý niệm là có thể giáng lâm vào hóa thân Kim tính, thực lực chẳng kém cạnh bản tôn là bao…… Lại còn ung dung vác xác đi khám phá Thiên Ngoại mà chẳng sợ lạc đường.
Đối với những Kim Đan Chân Quân bình thường mà nói, dấn thân vào bề sâu của Thiên Ngoại chính là chuyến đi một chiều không có vé khứ hồi.”
Một khi đặt chân vào Thiên Ngoại, đồng nghĩa với việc tự nguyện vứt bỏ Kim Vị, từ Chân Quân rớt đài xuống Thần Đan, kém may mắn hơn thì trở thành Tiên Thuộc, Sứ Thần…… Sự tụt dốc thảm hại về mặt thực lực này đủ khiến người ta sống dở chết dở.
Mà Thiên Ngoại lại là một vùng tăm tối và cô liêu vĩnh hằng, xác suất tìm thấy một phương thiên địa hoàn toàn mới ở chốn này, quả thực mong manh như mò kim đáy biển……
Bởi lẽ đó, khi một vị Chân Quân tình cờ vớ được một phương thiên địa mới, họ sẽ làm gì?
E rằng họ sẽ cắm rễ ở phương thiên địa đó cho đến lúc tận cùng thời gian, vĩnh viễn đánh mất đi nhuệ khí tiếp tục khám phá Thiên Ngoại!
Cũng hệt như một kẻ tự sát hụt, gần như chẳng bao giờ đủ dũng khí để làm lại lần hai.
Phải đối diện với sự hư vô lạnh lẽo nơi đáy sâu Thiên Ngoại, e rằng còn thống khổ hơn cả việc tự kết liễu đời mình.
Bọn họ đâu có được cái đặc quyền như Phương Thanh, hễ thấy buồn chán cô đơn, là ngay lập tức ý thức có thể giáng lâm xuống ba nơi Phục Khí Đạo, Luyện Khí Đạo, Cửu Châu, tự tìm thú vui giải khuây………………
“Lúc trước nấn ná lại, là e ngại phương thiên địa này còn rình rập mối nguy hiểm nào đó mà hóa thân Kim tính khó lòng chống đỡ…… Giờ thì rõ rồi, quả thực chỉ là một phương Tiểu Thiên Địa, thậm chí còn thua xa Phục Khí Đạo……”
Nghĩ tới đây, bên ngoài thiên địa, bóng hình vô danh vô dạng được bao bọc bởi vô vàn [Cơ Thủy] kia ầm ầm chuyển động, tiếp tục dấn bước vào bề sâu của Thiên Ngoại………………
Thiên địa Cửu Châu, tựa hồ như có biến cố gì đó xảy ra, lại phảng phất như chẳng có chuyện gì.
Sau khi một sự tồn tại đủ sức hủy thiên diệt địa rời gót, phương thiên địa này cũng chỉ gợn lên chút gợn sóng lăn tăn……
Thiên Ngoại cô liêu.
Không có khái niệm Thái Hư, chẳng có khái niệm quang âm………………
Bản tôn Phương Thanh ngao du giữa chốn này, dường như đã quên mất sự chảy trôi của thời gian.
Chẳng biết từ lúc nào, phía trước bất thình lình lóe lên một đốm sáng nhỏ.
“Hửm?”
Hắn rùng mình một cái, tức tốc câu thông với ‘Đạo Sinh Châu’, cưỡng ép định nghĩa lại dòng thời gian quanh mình.
“Mới đi được bao lâu đâu…………… Lại đụng mặt một phương thiên địa khác rồi sao?”
“Không, không đúng…… Thiên Ngoại vốn dĩ làm gì có khái niệm về thời gian và không gian, bởi vậy dẫu cho có một vị Chân Quân nào đó cũng xuất phát từ thiên địa Cửu Châu, đi cùng một hướng với ta, mất một khoảng thời gian y hệt, cũng chưa chắc đã mò tới được chỗ của ta.