Tam Thanh Sơn.
Đôi mắt Phương Thanh đen láy tựa mực tước, trong chớp mắt liền thu gọn hình bóng của vô số người tu hành Khí công vào trong tầm mắt.
Trong đám đông ấy, có kẻ là võ phu thuần túy, kẻ là đạo sĩ, thậm chí có cả nha dịch, bổ khoái của quan phủ……
“…………”
“Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa thấm tháp vào đâu!”
Hắn buông tiếng thở dài thườn thượt, dẫu đã dụng tâm khai mở ra ‘Nội Cảnh Địa’, nhưng hiện tại kẻ có khả năng đặt chân vào ‘Nội Cảnh Địa’ cũng chỉ có độc mỗi con mèo Tiểu Bạch kia mà thôi.
Dẫu cho là kẻ tiến bộ thần tốc nhất trong số đó như Quan Huyền Tử, thì cũng mới chỉ ngấp nghé ở giai đoạn Thập Nhị Chính Kinh, còn chưa kịp mon men đến cửa ngõ của Kỳ kinh Bát mạch………………
“Biết đâu đấy…… Ta nên thay mặt cho Đạo đồ hoàn toàn mới mẻ này, gióng lên một hồi chuông chấn động với cả thế giới?”
Phương Thanh âm thầm cảm nhận sự phản hồi từ bản thể, liền nhận ra chút sức ảnh hưởng cỏn con này, đối với việc tu bổ [Cơ Thủy] Khuyết Vị, chẳng nói là muối bỏ bể, thì cũng là như muối bỏ biển mà thôi.
“Xem ra, vẫn phải bày trò, bày một vố thật lớn mới nên chuyện………………”
“Hay là………………… Làm một màn lấy mặt cản đại bác cho thiên hạ lác mắt chơi nhỉ?”
Kể từ lúc ngắt được thần thông từ trong ‘Nội Cảnh Địa’, Phương Thanh hiện tại đã nghiễm nhiên sánh ngang với Tử Phủ Chân Nhân.
Ở phương thiên địa này, chí ít là tính đến thời điểm hiện tại, hắn vẫn chưa đụng độ bất kỳ sự tồn tại siêu phàm nào, gần như có thể đè bẹp tất cả.
Huống hồ, Tử Phủ vốn dĩ đã là ‘phi nhân’, xác thịt cũng chỉ là tấm áo khoác ngoài, dĩ nhiên chẳng thèm đoái hoài ba cái trò đại bác trên tàu sắt.
‘Haizz…… Hồi đó tẩu lẹ quá, chẳng kịp nán lại vả mặt thiên hạ một cú cho ra trò…… Dẫn tới một vòng luẩn quẩn toàn bị ăn tát, giờ muốn mượn cớ vả mặt lại cũng chẳng kiếm ra cái cớ nào cho đặng.’
“Cơ mà, hình như cũng chẳng cần phải kiếm cớ làm gì, chỉ cần vác mặt lên Thịnh Hải một chuyến, với cái thói hống hách ngang tàng của lũ Tây Di, kiểu gì mà chẳng chuốc lấy nguyên nhân hậu quả…”
Đang miên man suy nghĩ, chợt nghe thấy tiếng gió rít gào vút qua.
Một bóng trắng lướt tới, trong miệng còn ngậm một vật gì đó thả uỵch xuống.
Tiểu Bạch hiện giờ đã biến đổi hình dạng, trông hệt như một con Bạch Hổ oai phong lẫm liệt, trong mõm lại đang ngoạm một con người, cảnh tượng quả thực khiến người ta sởn gai ốc.
“Ngươi làm trò quỷ gì thế? Ta đâu có ăn thịt người………………”
Phương Thanh nhìn bóng người bị Tiểu Bạch ngậm trong mõm, nổi hứng trêu đùa, giả vờ giật mình quát lớn.
Tiểu Bạch nhả bóng người trong mõm ra, đôi mắt xanh biếc ánh lên vẻ ghét bỏ rõ rệt, ánh sáng trắng chợt lóe lên, nó lại biến về hình dáng một con mèo trắng muốt tựa tuyết tựa ngọc, sà vào lòng Phương Thanh, lim dim tận hưởng những vuốt ve âu yếm……………
“Sơn Thần gia gia, thịt tiểu nhân vừa khô vừa dai, ăn chẳng ra gì đâu a.”
Bị Tiểu Bạch làm cho một phen kinh hồn bạt vía, gã hái thuốc vốn đang nằm giả chết vội vàng lật đật bò dậy, quỳ mọp xuống đất, dập đầu lia lịa.
“Ồ? Ngươi là tiểu đồng hái thuốc ở đâu tới?
Phương Thanh vừa nhàn nhã vuốt ve Tiểu Bạch, vừa tò mò cất lời hỏi.
“Tiểu nhân Diệp Trác là đồng tử hái thuốc của Bảo An Đường trên huyện, lỡ bước lạc chân vào chốn này, xin Sơn Thần đừng trách tội, xin đừng trách tội!”
Diệp Trác nom chừng mười ba mười bốn tuổi, tóc tai cháy nắng xơ xác, chẳng có chút sức sống nào, dáng vẻ gầy gò ốm yếu, vừa nhìn đã biết là con nhà bần hàn cơ cực.