“Meo……………”
Tiểu Bạch ngước mắt nhìn màn mưa giăng khắp lối, cùng bóng dáng mờ ảo phía xa, khẽ kêu lên một tiếng.
Một lúc lâu sau, nó mới bập bẹ phát ra giọng của một thiếu nữ: “Sáng nghe Đạo, chiều có thể chết……………… Ơ? Sao ta lại nói câu này? Câu này nghĩa là gì?
“Meo……. Không đúng, ta biết nói rồi?”
Nó cong cớn sống lưng, lông lá toàn thân dựng đứng cả lên.
“Tốt lắm tốt lắm, khi ngươi nhìn trừng trừng vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn trừng trừng vào ngươi…… Tiếp nhận Đạo vận quán đỉnh, tiện thể nạp thêm cả mớ thường thức, nhàn nhã hơn nhiều so với việc ta è cổ ra dạy ngươi.”
Một bóng người hiện ra bên cạnh, chính là Phương Thanh.
Khóe miệng hắn điểm xuyết nụ cười, nhìn con mèo cái nhỏ nhắn này, cảm thấy vật thí nghiệm này cũng coi như đạt chuẩn.
“Chỉ là…… Lần này là do ta cưỡng ép lôi ngươi vào ‘Nội Cảnh Địa’, sau này ngươi muốn chủ động kết nối với nơi này, e rằng phải hao tâm tổn trí không ít………………”
Nếu không nhờ hắn giở chút thủ đoạn thần diệu giúp con linh thú này đả thông kinh mạch, thì lúc này Tiểu Bạch vẫn còn đang loay hoay trong mớ bòng bong Kỳ kinh Bát mạch.
Thậm chí, nếu không có cái lực kéo này, với chút linh tuệ ít ỏi thua xa Nhân tộc của loài cầm thú, chẳng biết nó phải mài dũa bao lâu trong Nội Cảnh của chính mình, mới lờ mờ cảm nhận được một tia sáng lóe lên từ ‘Nội Cảnh Địa’.
“[Cơ Thủy]…… là cái quái gì vậy?”
Tiểu Bạch gãi gãi đầu, trông bộ dạng rõ là u sầu: “Cứ có cảm giác trong đầu nhét thêm cả mớ bòng bong gì đó, mà lại nói không nên lời
“Nghĩ không thông thì cứ từ từ mà nghĩ…………………
Phương Thanh gõ nhẹ lên cái đầu nấm của Tiểu Bạch: “Được rồi, từ Nội Cảnh Địa lui về Nội Cảnh của ngươi đi…… Tia ý thức này của ngươi cũng mong manh lắm, lỡ dính chưởng ngoài kia, khéo lại từ mèo trắng nhỏ biến thành mèo thiểu năng luôn đấy……………”
“Thế…… Chủ nhân, ra ngoài rồi, ta còn được nói chuyện nữa không?”
Tiểu Bạch đảo tròng mắt hỏi.
“Tạm thời thì chưa, nhưng về sau thì được, chỉ là cách thức thế nào thì ngươi phải tự thân vận động mà nghĩ………………
Phương Thanh vẫy vẫy tay.
Mục đích hắn cất công tạo ra cái ‘Nội Cảnh Địa’ này, chính là để san sẻ bớt gánh nặng công việc cho bản thân, cớ sao lại tự rước thêm việc vào người?
Ngoại giới.
Đôi mắt Tiểu Bạch chợt trở nên linh động, muốn mở miệng, nhưng lại chỉ phát ra những tiếng meo meo, cuống cuồng chạy vòng quanh tại chỗ.”
Quả nhiên…… vẫn chưa thốt nên lời, có điều ngươi đã khai mở được Nội Cảnh của riêng mình, dẫu sao cũng thi triển được dăm ba cái tiểu pháp
thuật, rồi sẽ có ngày nói chuyện được thôi.”
Rồi.
Phương Thanh khẽ mỉm cười, lại tiện tay vuốt ve con mèo.
Con mèo trắng này đã đạt tới cảnh giới Thủy Hỏa Tương Tế, bứt phá khỏi Thai Tức, bước chân vào Nội Cảnh……………… Âu cũng có thể xưng tụng là ‘Đệ nhất yêu thiên hạ’
Cơ mà, dường như cái gọi là yêu thú trên thế giới này, cũng chỉ có độc mỗi mình nó……
Cửu Tân.
Chỗ này là nơi chín con sông giao thoa, giao thương buôn bán sầm uất, đi lại thuận tiện, có vô vàn võ sư mở võ quán thu nạp môn đồ, phong trào học võ cực kỳ thịnh hành. Ngay tại ngã tư đường sừng sững những đài thi đấu sinh tử, trên đó chất chồng biết bao linh hồn vất vưởng vứt xác lại chỉ vì cái hư danh ‘Đệ nhất Cửu Tân’.
Ngày nọ.
Trên lôi đài sinh tử.
Bốp!
Một bóng người tựa như con báo gấm lao đi, tung một cú cước xoáy trên không trung.
Một vị võ quán chủ bị đá văng ra xa, tắt thở ngay giữa thinh không, thi thể lăn lông lốc trên mặt đất.
Vài tên đệ tử gầm lên đầy phẫn nộ, chực nhào lên lôi đài, nhưng lại bị mấy võ sư lão làng giữ rịt lại: “Đừng