Nhà ga xe lửa.
Đầu tàu xe lửa phì phò nhả khói trắng, thi thoảng lại kéo còi inh ỏi, hành khách đông đúc chen lấn xô đẩy.
Trong đám đông ấy, có những quý ông quý bà diện đồ âu phục sang trọng, có những cô cậu học sinh mặt mày hớn hở tò mò, và cả những gã nhà quê co rúm cúi gằm mặt, nhìn là biết ngay dân từ tỉnh lẻ lên…………………
Chín phương mười hướng người đổ dồn về đây, ồn ào náo nhiệt không ngớt, lại càng không thiếu đủ thứ chuyện phức tạp hỗn loạn.
Móc túi, cướp giật, thậm chí là lừa gạt buôn người……………… Cứ y như những mảng tối ẩn khuất dưới ánh mặt trời chói chang, dẫu có cấm đoán thế nào cũng chẳng dẹp yên được.
Phương Thanh xách chiếc vali nhỏ, khoác lên mình chiếc áo sơ mi dài tay màu trắng đang thịnh hành dạo này, đôi giày da bò đánh xi bóng lộn, thoạt nhìn đã toát lên vẻ thượng lưu thứ thiệt.
Thực chất, tất cả những thứ này đều là “khoản tài trợ” không hoàn lại của Hắc Hổ bang!
Là kẻ nắm trùm ở khu bến cảng, Lý Hắc Hổ đương nhiên sở hữu khối tài sản kếch xù, cho dù Phương Thanh đã trích phần lớn gửi về cho gia đình thân chủ coi như đền bù, thì số còn lại vẫn rủng rỉnh chán.
Tu tu!
Ngay lúc đó, lại có một chuyến xe lửa chạy bằng hơi nước lừ lừ tiến vào sân ga, dòng người ùa lên như ong vỡ tổ, mặc cho đám soát vé vung gậy gỗ quát tháo đe dọa cũng chẳng ăn thua gì.
Trong phút chốc, tiếng chửi thề, tiếng càu nhàu, tiếng con nít khóc thét hòa quyện vào nhau tạo thành một mớ bòng bong, lại có không ít tên đạo chích nhân cơ hội này giở trò hai ngón.
Phương Thanh vốn chẳng buồn chen chúc, nhưng vài gã đàn ông trông vẻ cục mịch chất phác đã chèn ép tới.
Kế đó, hắn liền cảm nhận được một luồng hàn ý sắc lẹm, chực chờ rạch toạc túi áo mình.
‘Đúng là phường đạo chích……………… Lại nhắm ngay ta mà ra tay à?’
Khóe miệng Phương Thanh khẽ điểm một nụ cười, vươn tay ra, vặn nhẹ một cái……
“Rắc!
Một tiếng hét thất thanh vang lên, một thiếu niên trạc mười ba mười bốn tuổi, vài ngón tay phải rủ xuống một cách vô lực, trong đôi mắt chẳng hề hiện lên sự sợ hãi của kẻ bị bắt quả tang, mà chỉ đong đầy vẻ hung hãn, hệt như một con sói con háu đói………………
‘Sống vất vưởng ngoài đường phố, lũ nhóc này không mang trong mình bản tính hoang dã thì sao mà trụ nổi? Cơ mà nhìn cái điệu bộ này, chắc mẩm người chống lưng đang lù lù ngay đây? Hoạt động theo đường dây ổ nhóm cả đây mà…………………’
Phương Thanh cười mỉm trong lòng, quả nhiên liền thấy mấy gã đàn ông bên cạnh mặt mày đằng đằng sát khí, tay lăm lăm dao găm, vòng trong vòng ngoài bao vây lại.
“Á!”
“A á!”
Chỉ sau vài tiếng kêu gào thảm thiết liên tiếp, đám đàn ông to con này nhìn xuống vết thương rỉ máu trên bụng, mặt mày ai nấy đều hằn lên vẻ kinh ngạc tột độ.
Đám đông hoảng loạn la hét, dạt dạt tản ra, nhìn mấy gã đàn ông vạm vỡ ngã gục, cùng vũng máu loang lổ trên mặt đất……
Mà Phương Thanh thì đã lẩn mất hút vào đám đông từ thuở nảo thuở nào, thong dong bước lên xe lửa.
Hắn mua vé khoang hạng nhất, dẫu sao cũng kiếm được một chỗ ngồi đàng hoàng.
Lúc này ngồi cạnh cửa sổ, liếc mắt ra ngoài liền thấy một đám cảnh sát xông tới, nhìn mấy tên đạo chích nằm la liệt, trong mắt kẻ dẫn đầu lóe lên một tia u ám.
Tới nơi rồi.
Tu tu!
Chẳng mấy chốc sau, chiếc xe lửa rùng rùng chuyển bánh, bắt đầu hành trình.
Đôi tai Phương Thanh khẽ giật giật, liền bắt được vô vàn thanh âm truyền đến trong gió.