Ngay từ lúc Phương Thanh lân la bái sư học nghệ, hắn đã thừa biết luyện võ và thực chiến là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt.
Bọn đệ tử trong võ quán kia, dẫu cho có múa may quay cuồng đi bài quyền thuộc làu làu đến mấy, mà chẳng có kinh nghiệm cọ xát thực tế, đến lúc lâm trận đụng độ vài thằng du côn du đảng, kiểu gì cũng bị chúng tẩn cho răng rụng lả tả……
Thế nhưng gã vạm vỡ trước mặt hắn lúc này lại là một phạm trù khác biệt hoàn toàn!
Gặp chuyện, phản ứng đầu tiên nảy ra trong đầu gã chính là lôi hung khí ra đâm chém!
Đó chính là thứ kinh nghiệm máu me được rèn giũa từ trong lằn ranh sinh tử! Tuyệt nhiên không phải thứ có thể đem ra so sánh với dăm ba trò tập tành hay thi đấu trên võ đài.
Đây cũng là thứ mà giang hồ vẫn thường kháo nhau là ‘có sát khí’! Chứng tỏ gã là một tay anh chị thứ thiệt, từng nhúng chàm máu me.
Suy cho cùng, một nhát đâm chí mạng rất dễ đoạt mạng người ta, ngược lại nếu chém bừa bãi trông thì có vẻ bê bết máu me, nhưng khả năng gây ra vết thương chí mạng lại thấp hơn nhiều.
Đoàng!
Phương Thanh khẽ gẩy ngón tay một cái, một luồng Chân Khí gợn lên, con dao găm kia văng tung lên trời cao.
Gã vạm vỡ đang hăng máu xông tới hừ lạnh một tiếng, trong đôi mắt gã không những chẳng chút sợ sệt mà còn ánh lên vẻ hung tợn, bàn tay gã nắm chặt lại, đôi vai và lưng gồng lên phát lực, cánh tay gã như thể mềm oặt không có xương, nhưng lại phát ra một tiếng vang giòn rụm!
Phương Thanh nhìn thấu được ngón đòn của gã, liền biết ngay gã đã từng tôi luyện trong võ quán, hơn thế nữa gã còn vượt qua giai đoạn hợp nhất sức mạnh toàn thân, bước thẳng vào tầng thứ Minh kình!
Với hạng võ phu cỡ này, đã có thể coi là một tiểu cao thủ, nắm đấm mà vung ra nhỡ tay một cái là có thể đánh chết người.
Bộp!
Gã vạm vỡ mặt mũi bặm trợn vung một cú đấm như trời giáng, nhưng lại có cảm giác như đấm phải một tấm da bò cực kỳ dẻo dai, vừa trơn tuột lại vừa dẻo dai, chẳng có lấy một điểm nào để phát huy sức mạnh.
Kế đó, một luồng sức mạnh hệt như bài sơn đảo hải dội ngược trở lại, khiến gã rú lên thảm thiết, cánh tay gã gãy gập thành một đường cong kỳ dị, cả cơ thể gã bật ngửa ra sau, mềm nhũn ngã phịch xuống đất, nằm bất động.
Choang!
Bên cạnh, một khúc gỗ rớt cạch xuống đất, gã đồng bọn còn lại trố mắt ếch nhìn vị đại ca thường ngày dăm ba thằng cao to lực lưỡng cũng chẳng thể lại gần, nay lại nằm sải lai trên mặt đất như một con chó chết, hai chân gã nháy mắt bủn rủn: “Vị gia này, xin ngài giơ cao đánh khẽ…… Bọn ta xưa nay nước giếng không phạm nước sông, nếu ngài cầu tài, chỗ này…… xin ngài cứ tự nhiên gom hết đi……………”
Gã quỳ mọp xuống đất, cuống cuồng mở túi tiền, trút ra một đống Long Dương trắng lóa.
“Một đồng Long Dương, ba hào bạc, kèm theo mười sáu đồng xu………………”
Phương Thanh buông tiếng thở dài thườn thượt: “Chỗ này là tiền ta chắt bóp từ kẽ răng mà ra đấy………………”
“Cái gì?”
Gã kia còn chưa kịp hoàn hồn, thì trong cơ thể đã bị táng vào một luồng Chân Khí.
Luồng Chân Khí này chẳng thèm tuân theo huyệt đạo mà chạy loạn xạ, khiến toàn thân gã nổi cộm lên từng mảng da thịt, hệt như có bầy chuột nhắt đang rục rịch chạy nhảy bên dưới.
“Á á!”
Gã muốn rú lên thảm thiết, nhưng huyệt câm đã bị điểm huyệt phong bế, đành phải giãy giụa như một con sâu béo ục ịch trên mặt đất.
Một lúc lâu sau, Phương Thanh mới thu hồi luồng Chân Khí này lại, nhìn gã đã ướt sũng mồ hôi, hệt như vừa được vớt lên từ dưới sông: “Khai mau…… Đằng sau hai đứa bây còn có ai chống lưng? Cớ sao lại chặn đường cướp bóc ở đây?