Nam Cương.
Núi non trùng điệp, bên dưới dường như có một đám người đang quỳ rạp.
Thái Hư mờ mịt, Phương Đạo Linh bám gót Lưu Tuấn Ngạn, đứng sau lưng thiếu niên áo trắng, sắc mặt kinh nghi bất định.
“Vị kia…… hình như là Đường Thố Chân nhân của Ma Vân Nhai………………”
Phương Đạo Linh liếc mắt, liền nhận ra một bóng hình từng mời hắn uống trà trong đình, lại còn hào phóng tặng hắn ‘Thiên Nhất Sinh Thủy’.
Kế đó, lại nhìn thấy một tốp người khác, trang phục khác biệt hoàn toàn với Hậu Thố Chân nhân, mặt mày tái nhợt, trên người phảng phất mùi tử thi thoang thoảng.
“Cả Âm Thi Tông nữa………………”
Lưu Tuấn Ngạn cũng nhận ra được.
Phương Thanh thấy vậy, chỉ cười gằn một tiếng: “Hai lũ chó nhà có tang, cũng vác xác đến đây vẫy đuôi cầu lòng thương hại sao?”
Ngay phía trước, Thái Hư mờ ảo, một mảnh ánh sáng trắng lấp lánh, Khí Trung Hoàng cuộn trào, hóa thành đủ loại tiên khí tràn trề…
Từ trong khe hở vụt ra một con bạch lộc bước chân thanh thoát, giữa đôi gạc trên đỉnh đầu, từng đạo hào quang [Cơ Thủy] nhấp nháy, toàn thân lông lá trắng muốt như tuyết tựa dải lụa mềm, lại có từng gợn sóng nước lăn tăn………………
Chính là vị ‘Bạch Lộc Thị Thần’ nọ!
“Khách quý tới thăm, không kịp nghênh đón từ xa, mong ngài lượng thứ…………………”
Con bạch lộc này hướng về phía Phương Thanh, duyên dáng cúi đầu, hành lễ.
‘Sao cái Thái Hoàng Thiên này, có vẻ như đã biến thành đạo trường của vị Huyền Hư Vi Diệu Nguyên Quân kia thế nhỉ?’
Phương Thanh thầm bụng phỉ báng nhưng ngoài mặt lại nói: “Ta đến từ Mật Tàng, muốn bái phỏng ‘Táo Quân’ và chủ nhân nhà ngươi…..”
Bạch Lộc Thị Thần lập tức đáp: “Tổ sư đại lão gia đang bế quan, dẫu là chủ nhân của ta cũng khó bề diện kiến…… Có điều chủ nhân nhà ta, vẫn luôn quét dọn giường chiếu đợi chờ ngài……………”
Nó đi trước dẫn đường, mở ra cánh cổng Thái Hoàng Thiên.
Phương Thanh cất bước theo vào, Lưu Tuấn Ngạn và Phương Đạo Linh phía sau cũng lật đật bám gót.
Chớp mắt, cảnh sắc thiên địa đổi thay.
Phương Thanh đưa mắt ngắm nhìn dải cát vàng cuồn cuộn, cùng ngọn Thiên Trụ Thần Sơn cách đó không xa, và cả luồng Khí Trung Hoàng vần vũ trên đỉnh mây, không khỏi âm thầm gật gù.
Năm xưa hắn cũng từng ghé qua Thái Hoàng động thiên này, chỉ có điều cũng là dùng thân xác giáng lâm mà đến.
Lúc này đập vào mắt, cảnh sắc có phần giông giống, nhưng lại đượm thêm rất nhiều khí tức ẩm ướt của nước, khắp núi non khe suối trong vắt róc rách, nơi dòng nước chảy qua hoa dại bung nở rực rỡ, lại có gió nhẹ hiu hiu mơn trớn………………
‘Kim Đan chính là đệ nhất nhân quả của thế gian, có [Cơ Thủy] Kim Đan tọa lạc tại động thiên này, do đó mới xuất hiện vô số khe suối, gió nhẹ…… Âu cũng là lẽ thường tình.’
Phương Thanh thầm nhủ trong lòng, liếc sang Phương Đạo Linh bên cạnh, hắn đã ngẩn ngơ đến mê mẩn.
‘Thứ này………………!’
Phương Đạo Linh rảo bước trong động thiên, cảm nhận làn gió nhẹ vờn quanh bốn bề, cùng với những dòng suối trong vắt róc rách, chỉ thấy Đạo Cơ ‘Cửu Cam Lâm’ trong cơ thể sống động vô cùng, ngập tràn thú vui tự nhiên, gần như sắp sửa tự thăng cấp, hóa thành thần thông, không khỏi kích động tột độ, nghẹn ngào chực trào nước mắt: ‘Đây chính là ‘[Cơ Thủy] kề bên’ sao? Quả nhiên…… Nếu có thể bế quan cầu Tử Phủ trong động thiên này, phần thắng sẽ tăng thêm tận năm thành!’