Lang thang.
Phục Khí Đạo.
Cổ Thục, Tây Đà Quận.
Phương Đạo Linh cưỡi thủy quang, lướt qua một vùng chiến trường.
Liền thấy nơi tăm tối có cô hồn dã quỷ sinh ra, hình dáng như người sống, nhưng lại vô cùng hư ảo, đang lang thang vô thức.
“Từ khi [Tư Âm] hiển thế, những loài quỷ quái này cũng xuất hiện nhiều hơn hẳn………………”
Hắn thầm thở dài, lại đi qua địa giới Thanh Ly Sơn khi xưa, không khỏi càng thêm trầm mặc.
Chỉ thấy vùng đất Thanh Ly rộng hai trăm dặm thuở nào, nay núi non sừng sững, đã biến thành một vùng nguyên sinh hoang dã. Trừ việc thi thoảng bắt gặp vài người dân tộc Mèo, người dân tộc Vu ra, thì dân chúng vốn sinh sống ở đây dường như đã bị quét sạch……………
Linh khí giữa trời đất đan xen, mang theo từng tia huyết quang, có lẽ là thiên về loại âm hồn……
“Haizz…… Xem ra nhà ta cũng không cần phải dọn về nữa, từ nay coi như trở thành một gia tộc quyền quý ở Mật Tàng vậy………………”
Phương Đạo Linh lắc đầu thở dài.
Trận đại chiến trước đó, nghe đồn đánh đến mức trời long đất lở, khiến hắn sợ đến mức rớt cả tim ra ngoài.
May mà Mật Tàng Vực dẫu có đẫm máu và tàn bạo, nhưng lại đủ vững chãi, thế nên mới không liên lụy đến quá nhiều người vô tội.
Phương Đạo Linh đang định cưỡi thủy quang, quay về Mật Tàng, bỗng thấy trong lòng khẽ động, hãm độn quang lại, đáp xuống một ngọn đồi.
Trên ngọn đồi ấy có xây một ngôi đình nhỏ, nền lót toàn ngọc thạch màu xanh, có từng tia Thổ Đức chi khí rỉ ra.
Bên trong đình có một vị Chân nhân đang ngồi, vận áo bào đen, hông đeo bảo châu, dung mạo lạnh lùng, đang đun một ấm trà.
Những cánh trà vươn thẳng tắp như kiếm, phủ một lớp lông tơ mịn màng, tỏa ra mùi hương thanh mát.
Phương Đạo Linh chỉ liếc qua một cái, trong lòng đã run lên bần bật: ‘Tử Phủ Chân Nhân…… Đây là đang dùng thần thông dụ ta tới?! Bằng không sao ta lại vô duyên vô cớ tới đây?’
Hắn thừa biết, dẫu bản thân nay đã Đạo Cơ viên mãn, nhưng nếu phải đối đầu với bất kỳ một vị Tử Phủ Chân Nhân nào, thì đối phương cũng chỉ cần thổi một hơi là xong đời, khoảng cách thực lực lớn đến mức căn bản không thể chống cự, chỉ đành cung cung kính kính hành lễ: “Phương Đạo Linh…… Bái kiến Chân nhân.”
“Ha ha, không cần đa lễ.”
Vị Chân nhân nọ cố nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt vốn đã âm trầm lạnh lẽo, trông vô cùng gượng gạo, khẽ nâng tay lên, Phương Đạo Linh liền thấy mình không thể cúi lạy được nữa.
Hắn cứng đờ đứng yên tại chỗ, liền nghe vị Chân nhân kia nói: “Ta đạo hiệu ‘Hậu Thổ’, đến từ ‘Huyền Nhưỡng Thiên’…..”
‘Hỏng bét, là Chân nhân của Ma Vân Nhai…………………’
Trong lòng Phương Đạo Linh chùng xuống, hắn tuy chưa thu thập được quá nhiều thông tin, nhưng cũng biết rõ hai vị Ma Đạo Kim Đan của Ma Vân Nhai và Âm Thi Tông đã chịu tổn thất nặng nề trong trận đại chiến vừa rồi, nghe đâu đã phải nếm mùi cay đắng, thậm chí còn vong mạng!
Bị một vị Chân nhân như thế này tìm tới tận cửa, hắn làm sao còn đường sống?
‘Cơ mà…… Nếu muốn giết ta để trả thù, cớ sao không chỉ một ngón tay giết quách ta đi? Ta thì tính là cái đinh gì chứ?’
Trong lòng Phương Đạo Linh có chút kỳ quái, lại thấy vị Hậu Thố Chân nhân kia lấy ra một chiếc bát khất thực, bên trong đựng một bát nước suối, không ngừng luân chuyển, trong vắt như pha lê, cực kỳ có linh tính: “Ta thấy tiểu hữu, Đạo Cơ đã viên mãn, ngặt nỗi nền tảng còn thiếu sót đôi chút, chưa đủ độ ngưng luyện……………… Đạo ‘Thiên Nhất Sinh Thủy’ này, xuất xứ từ Mật Tàng động thiên, có tác dụng lớn trong việc tẩy rửa Đạo Cơ, củng cố căn cốt, nay xin tặng cho tiểu hữu, cầu chúc đạo hữu tương lai tu thành thần thông, gia nhập hàng ngũ cùng bối phận với ta….”