Thái Hư mờ mịt.
Từ trong bóng tối có một người bước ra, là một nam nhi bảy thước, oai phong lẫm liệt, khoác trên mình bộ đạo bào màu vàng đất, sau lưng là một vầng thần quang, chính là Hứa Hắc!
Với tư cách là Tử Phủ Chân Nhân mới thăng cấp, lại có cơ hội tuyệt vời để kết giao với các đồng đạo khi Đại yêu Cửu Vĩ Bộ cầu kim, nên dĩ nhiên phải đến sớm hơn những Chân nhân khác.
Hắn dạo bước trong Thái Hư, chẳng bao lâu sau đã vượt qua vùng đất Cổ Thục, tiến vào đại thảo nguyên phía Bắc.
Lại chẳng biết qua bao lâu, phía trước đột ngột hiện ra một ngọn núi. Ngọn núi này mang một màu xanh thẳm, thấp thoáng mang theo ý vị của Tử Phủ cấm đoạn đại trận, kéo dài vào tận Thái Hư, tạo thành một vách núi dựng đứng.
Hứa Hắc bước ra khỏi Thái Hư, ngọn núi Thanh Khâu kia hiện ra càng thêm rõ nét, linh cơ dạt dào, bốn phía có không ít loài hồ ly đang nằm sấp sải.
Có con lông tạp nham, chưa kịp hóa hình, rõ ràng là loại thấp kém nhất của Cửu Vĩ Bộ, thi thoảng có vài con hồ ly lông trắng muốt như tuyết bước qua, con nào con nấy đều vểnh mặt lên trời, ngạo mạn như quý tộc giữa đám đông.
Khi Hứa Hắc xuất hiện, một thiếu nữ mọc tai hồ ly, mặc bộ đồ đan xen hai màu đỏ trắng, tựa như trang phục thị nữ liền bước tới đón tiếp: “Chân nhân cất công từ phương xa tới, xin mời vào ‘Thanh Tuyên Điện’ dùng trà….”
Trong lòng nàng ta còn đang ôm một con hồ ly có bộ lông sáng bạc trắng như tuyết, ôn nhuận như ngọc, hai cái đuôi ung dung rủ xuống.
“Đi trước dẫn đường.”
Hứa Hắc không nói không rằng, khiến Phương Thanh thông qua góc nhìn của hắn, có thể nhìn thấy mọi thứ của Cửu Vĩ Bộ.
Đi chưa được bao lâu thì thấy một tòa cung điện, toàn thân trải lá bạc, ánh bạc lấp lánh, bậc thềm được lát bằng ngọc mỹ, hoa văn bạc điểm xuyết bên trong, tựa hồ như thủy ngân đang chảy…
“Thái Âm thích màu bạc, quả nhiên danh bất hư truyền…”
Hứa Hắc trong lòng thầm cảm thán một tiếng rồi bước vào Thanh Tuyên Điện.
Điện đường này cực lớn, dẫu cho hắn đến khá sớm, nhưng vẫn có vài vị Tử Phủ Chân Nhân đến trước hắn, đang ngồi xếp bằng, nói chuyện trên trời dưới đất.
Trong đó có một vị nữ tu, mặc đạo bào hoa lệ, xẻ tà một mạch đến tận gốc đùi non, để lộ hai đôi chân ngọc ngà, bên hông đeo một thanh mộc kiếm, chính là Tố Thanh Chân Nhân!
Nàng ta thấy hào quang 【 Nữ Thổ 】 cuộn trào lướt qua, đại điện bước vào một vị Chân nhân, lập tức tiến tới đón tiếp: “Thiên Giác Môn —— Tố Thanh, ra mắt vị đạo hữu này, đạo hữu tu luyện là 【 Nữ Thổ 】, hẳn là đến từ Bạch Cốt Đạo?”
“Chính xác, lão phu Hứa Hắc, đạo hiệu Ám Nguyên Tử, ra mắt đạo hữu……………”
Hứa Hắc khách sáo nói.
Tố Thanh năm xưa trở lại Ngoại Hải, thuận thế gia nhập Thiên Giác Môn, bặt vô âm tín nhiều năm, lúc này khi xuất hiện trở lại, một thân tu vi đã đạt tới Tử Phủ trung kỳ, bên trong đan điền khí hải lờ mờ còn có Đạo Cơ ngưng tụ, hiển nhiên căn cơ vô cùng vững chắc.
Nữ tử này dẫu sao cũng là thân chuyển thế, lại uống một viên đại dược do kim tính luyện chế, nay quay lại Thiên Giác Môn, nghi ngờ nhận được sự chỉ điểm của một tồn tại nào đó, tu vi tự nhiên tiến triển thần tốc một ngày ngàn dặm.