Bạch Thủy Sơn.
Trời dần sáng tỏ, muôn vạn tia sáng rực rỡ chiếu rọi, ráng vàng ngập tràn bầu trời.
Giữa Thái Hư, một điểm sáng tựa vì sao bất thình lình giáng xuống, ngày một phình to, cuối cùng hiện ra mồn một hình ảnh đình đài lầu các, cùng vô vàn động phủ san sát.
Chính là Huyền Hư Thiên!
Lúc này bên trong Huyền Hư Thiên, hai luồng ánh sáng mang sức mạnh của nước vẫn đang cuộn vào nhau, thấp thoáng bóng dáng một con Bạch Trạch đang sống mái với một con giao long.
Động thiên vốn dĩ sở hữu năng lực che giấu, nay lại phơi bày lồ lộ trước mắt, chỉ minh chứng cho một điều duy nhất!
Động thiên…… sắp sập!
Ầm ầm ầm!
Thái Hư và trần thế va chạm nảy lửa, hàng loạt vết nứt không gian màu trắng bạc xuất hiện chằng chịt, từng ngọn núi thu nhỏ xuyên qua khe nứt, vóc dáng không ngừng phình to……
Cuối cùng……. Huyền Hư Thiên vỡ vụn ầm ầm!
Sóng xung kích kinh hoàng tức thì lan tỏa ra xung quanh, kẻ hứng chịu đòn chí mạng đầu tiên chính là ‘Ứng Long Sứ’
Hai đại sứ thần, thị thần…… ngay khoảnh khắc động thiên giáng thế, thế mà lại cùng nhau tan xương nát thịt.
Hoặc nói cách khác, Bạch Trạch mượn ưu thế địa hình, kéo theo Ứng Long Sứ cùng đồng quy vu tận chốn Thái Hư.
Rào rào rào!
Động thiên và trần thế giao thoa, hết ngọn tiên sơn này đến ngọn tiên sơn khác lù lù xuất hiện quanh Bạch Thủy Sơn, khiến dãy núi này lại phình to thêm cả trăm dặm.
Vô vàn đình đài lầu các, cung vàng điện ngọc, chỗ thì tơi tả, chỗ thì nguyên vẹn, tọa lạc chễm chệ trên các ngọn tiên sơn, tỏa ra ngàn vạn tia sáng rực rỡ, mỗi nơi lại có tiên khí lượn lờ.
Rào rào rào!
Hơi nước cuồn cuộn bốc lên, hóa thành trận mưa như trút nước, tựa hồ như muốn dìm cả vùng đất Nam Ngô này chìm trong biển nước……
Cảnh tượng này lập tức thu hút đám tu sĩ sống sót trên các chiến trường lân cận, bọn chúng hệt như một bầy châu chấu lao nhao xông tới……
Bên trong một ngôi điện nào đó khẽ rung lên, bóng dáng Tán Mộc Chân Nhân thoắt hiện.
Lão nhìn đám tán tu đang ùa tới như bầy kiến hôi, nét mặt thoáng chốc biến sắc khó lường, chẳng thèm nấn ná nhặt nhạnh mớ tàn dư của động thiên nữa, mà cắm đầu lủi thẳng vào Thái Hư.
Dọc đường đi, lão cũng nơm nớp lo sợ đứt cả hơi.
Nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, lão lại chuồn trót lọt khỏi phạm vi Bạch Thủy Sơn.
Lão thở phào nhẹ nhõm: ‘Đám nhân vật chóp bu kia chẳng thèm để mắt tới lão đạo……………… Hay là, lão đạo vẫn còn giá trị lợi dụng?’
‘Hoặc là……………… Bọn chúng đã sưu hồn lão đạo xong xuôi rồi?’
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi lạnh toát.
Luyện Khí Đạo.
Trên Huyết Sát Đảo.
Mượn con mắt của ‘Đạo Sinh Châu’, Phương Thanh đã chứng kiến cảnh ‘Bạch Trạch’ dốc cạn sức lực cuối cùng của động thiên, để rồi đồng quy vu tận với Ứng Long Sứ kia……
Hắn cũng thấy Tang Cát chui tọt vào một cung điện, may mắn sống sót sau cú rơi tự do của động thiên, rồi lại độn thổ vào Thái Hư, tiếp đó liền bị một chiếc lông vũ che rợp bầu trời tóm gọn, tống thẳng vào Mật Tàng Vực……
Hắn buông tiếng thở dài: “Chuyện của Huyền Hư Thiên, coi như đã hạ màn…… Mất đi một vị Đại Pháp Vương, nhưng bù lại cuỗm được một bộ Cầu Kim Pháp, cùng hàng tá thần thông Kim Đức, Mộc Đức…… Cũng coi như không uổng công.”
Dẫu sao, Cưu Ma La Yết dẫu hiện tại đang ngoan ngoãn nghe lời hắn, nhưng rốt cuộc vẫn chưa phải là đệ tử bị độ hóa.