Huyền Hư Thiên.
Phương Thanh tản bộ trên phố, nhận ra lượng người qua lại đã bốc hơi mất chín phần.
Lác đác vài bóng tu sĩ còn sót lại cũng đều hớt hải vội vã, miệng lẩm bẩm toàn chuyện hai nước lại sắp nổ ra chiến tranh.
‘Ừm……. Đám Chân Quân chuẩn bị hạ thủ với Huyền Hư Thiên, tu sĩ ở đây cũng rủ nhau chuồn sạch……. Thật là đìu hiu hết sức.’
Hắn đứng quan sát một chốc, rồi rời khỏi ‘Toàn Cơ Bất Diệt Cung’, đi thẳng tới một đại điện khác.
Trên nền đất, cỏ ngải cứu tỏa hương trầm ngào ngạt, Bạch Trạch đã túc trực ở đó từ đời nảo đời nào.
“Xong phim xong phim…… Đám Chân Quân kia đã bắt đầu ra tay, đến cơ hội để ta tự bóp ‘Toàn Cơ Bất Diệt Cung’ cũng chẳng còn……”
Bạch Trạch cứ đi đi lại lại lải nhải, bộ lông trên người lấp lánh những vệt sáng đen ngòm, cảm giác như chỉ một giây sau là hắc hóa tới nơi.
“Tự bóp Toàn Cơ Bất Diệt Cung là sao?”
Phương Thanh cất tiếng hỏi.
“Đó cũng là một trong những mưu đồ năm xưa của chủ nhân ta, mở toang Huyền Hư Thiên, tạo sân chơi cho tu sĩ thiên hạ giao lưu, nhưng đồng thời gài gắm mầm mống vào tâm trí bọn họ. Một khi có kẻ nào dám giở trò với chủ nhân, thì kích nổ đống mầm mống đó, dọn dẹp sạch sành sanh chín phần mười tu sĩ trong thiên hạ…… Đừng khinh thường đám hạ tu cỏn con, bọn họ chính là nền tảng của linh phân, linh mễ đấy. .Nếu một chớp mắt bay màu chín phần mười, toàn bộ giới tu hành sẽ lụn bại, Đạo nghiệp của vô số Chân Quân cũng sẽ chịu vạ lây…… Có hậu thủ thế này, bất kỳ Chân Quân nào lăm le dòm ngó chủ nhân ta, cũng phải rụt rè cân nhắc đôi chút.”
Bạch Trạch giải thích rành rọt: “Nhưng đám Chân Quân đó cũng ranh ma lắm, ngay từ đầu đã giở trò hạn chế Huyền Hư Thiên, khiến cho nó chỉ vươn vòi kéo được khách ở Bắc Chu và Nam Ngô…… Hiệu quả của vụ nổ banh xác cũng vì thế mà giảm đi đáng kể. Đến nay thì bọn chúng cấm tiệt luôn cả cái đó rồi…….”
‘Nói vậy thì, chủ nhân nhà ngươi cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì cho cam.”
Phương Thanh thầm chửi thề trong bụng: ‘Toan tính bắt cóc tu sĩ cả thiên hạ làm bùa hộ mệnh cho mình á? Ừm…… Cái trò này, sao nghe quen quen, hệt như mấy lão ma đầu trong tiểu thuyết kiếp trước ta từng đọc, không chơi trò phong ấn thủy mạch thiên hạ, thì cũng luyện loại lôi pháp diệt thế, dọa cho phe chính đạo sợ vỡ mật đéo dám đụng đến. Tóm lại là cứ phải nắm trong tay vũ khí hủy diệt hàng loạt, khiến kẻ thù ném chuột sợ vỡ đồ…… Quả là diệu kế y hệt nhau.’
Nhưng ngẫm lại cũng phải, trong cái môi trường đầy dòi bọ như Phục Khí Đạo, kẻ nào có thể chễm chệ trên Chủ vị 【Cơ Thủy】, làm sao có thể là đóa sen trắng ngây thơ vô tội?
Phương Thanh vuốt cằm, thấy mình lại lượm lặt thêm được một ngón đòn hay ho.
‘Sau này ta mà đắc đạo Chân Quân, có nên chơi trò phong ấn thủy mạch thiên hạ không nhỉ? Thằng nào con nào dám hó hé đòi mạng ta, ta xả lũ dìm chết cả thế giới luôn? Cùng lắm thì san phẳng luôn cái trời đất này: ‘Ta chọc ngoáy gì các người hả?”
Nghĩ đến cảnh đó, tự nhiên thấy thú vị phết.
“Ừm…… Thực ra nếu chỉ nắm trong tay loe ngoe vài tu sĩ ở Bắc Chu Nam Ngô, thì cái trò ném chuột sợ vỡ đồ cũng chẳng hù dọa được ai, chi bằng rộng lượng chút, bỏ quách cho rồi.”
Phương Thanh đã lờ mờ đánh hơi thấy cái không gian ảo này có mùi mờ ám từ lâu, nay nghe lọt tai toàn bộ kế hoạch, vẫn buông một câu khuyên nhủ.