“Đây là bí truyền của đạo thống bổn tọa… Đạo hữu không cần phải hỏi dò đến cùng làm gì.”
Phương Thanh cười khẽ một tiếng.
“Ngươi tu Thổ Đức, lẽ nào là Vu thuật? Thông qua việc tế bái quỷ thần, dùng quỷ thần làm vật dẫn, nối thẳng tới tên tu sĩ Đạo Cơ kia sao?”
Trong mắt Bạch Trạch lóe lên tia suy ngẫm: “Nếu vậy thì cũng có khả năng che mắt được Huyền Hư Thiên, chỉ là mỗi lần tế bái quỷ thần đều tốn kém không nhỏ, xem ra Đạo hữu cũng rủng rỉnh tiền bạc lắm………………”
‘Hóa ra quỷ thần lại đa năng đến thế cơ à?’
Trong lòng Phương Thanh khẽ động: ‘Nhưng đây e rằng là thủ đoạn của Kim Đan, chưa chắc đã qua mặt được 【Trực Tuế】… Cơ mà Đạo Sinh Châu của ta lại có khả năng ‘không đâu không với tới’, khéo khi ngay cả 【Trực Tuế】 cũng chẳng thể truy ra dấu vết…’
Hắn mỉm cười: “Thị thần hôm nay mở lượng khoan hồng, cho bản tôn đến đây, hẳn là có chuyện muốn nói?”
Nhắc đến chuyện này, đôi mắt trong veo như pha lê của Bạch Trạch bỗng chốc rưng rưng: “Tiêu tùng rồi tiêu tùng rồi…… Đại Chu xuôi nam chinh phạt, lấy ‘Hạ Nguyên Khải’ làm đại nguyên soái, đánh thẳng vào Nam Ngô… Quyết tâm khôi phục nghiệp lớn của Đại Hạ, Ngô Việt Kiếm Các lần này sẽ không phản kháng kịch liệt, toàn bộ hoàng tộc Nam Ngô sẽ bị bán đứng cho Bắc Chu, để trải thảm cho 【Dực Hỏa】 của hắn……”
“Hoàng tộc Ngô Quốc ——— Lý gia?”
Phương Thanh lập tức nhớ đến hội kiếm Tiền Đường năm xưa, cùng với đám Lý Khuyết, Lý Lục… Khóe môi không khỏi nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Không có Kim Đan Chân Quân che chở, dẫu là hoàng tộc một nước, cũng chỉ là quân cờ thí, vứt bỏ lúc nào cũng được… Chỉ là không rõ Cửu Thiên Hỏa Phủ đã đút lót cho Ngô Việt Kiếm Các bao nhiêu lợi lộc?”
“Ba cái đó chẳng nhằm nhò gì, quan trọng là tên ‘Hạ Nguyên Khải’ kia kìa, lai lịch tên này khéo là nhân vật máu mặt nào đó của Cửu Thiên Hỏa Phủ chuyển thế, lại còn luyện hóa ‘Khảm Uyên Trầm Diễm’, dã tâm nhắm đến Tòng vị 【Dực Hỏa】!”
Thị thần Bạch Trạch giải thích: “【Dực Hỏa】 chủ trì sự dung hòa giữa thủy và hỏa, mượn sức gió thổi bùng ngọn lửa, ngự trị vị trí độc tôn trong Tứ hỏa… Đây vốn là con đường quang minh chính đại, nhưng nếu sa vào tà đạo, thì lại biến thành thiêu đốt, lửa rực, tai kiếp, nóng rực, mang đến thảm họa binh đao loạn lạc, nước mất nhà tan!”
“Ừm, đã mưu cầu Tòng vị, thì cần quái gì phải đi đường đường chính chính, cứ mượn cớ binh đao khói lửa, cũng đủ để khí tượng vẹn toàn…………….”
Phương Thanh gật gù, lại nghĩ đến ‘Khảm Uyên Trầm Diễm’ kia, không khỏi bật cười trong bụng: ‘Xem ra cuối cùng cũng bắt được mối với Lạc Phượng Sơn, chuẩn bị lon ton chạy đi nhận vơ người ta làm cha rồi à? Dùng cách này để ứng với ý tượng ‘Chủ tớ’ sao?’
“Nhưng chuyện này thì liên quan quái gì đến Thị thần?”
“Đám đại nhân kia mưu mô xảo quyệt, đời nào lại chỉ vì một cái ý tượng cỏn con?”
Giọng Bạch Trạch pha lẫn sự chua chát: “Binh đao khói lửa ngập trời…. Rất thích hợp để làm rúng động động thiên! Bọn chúng muốn mượn gió bẻ măng, nhân tiện đánh sập ‘Huyền Hư Thiên’, thăm dò chủ nhân ta… Không, khéo khi chúng đã nắm rõ tình trạng của chủ nhân ta rồi, nên mới vội vã ra tay ngay lúc này…”
“Ừm, dùng huyết tế làm rúng động động thiên, hóa ra là vậy… Cùng một giuộc cả.”