Huyết Sát Đảo.
Bên trong động phủ.
Hiện tại một mình một cõi độc chiếm hòn linh đảo Tứ giai thượng phẩm này, Phương Thanh cảm giác 《Thôn Hải Công》 của mình đang vận hành từng giây từng phút, pháp lực mạnh lên từng ngày.
Hắn ngồi xếp bằng, thong thả kiểm kê lại những thu hoạch trong khoảng thời gian vừa qua.
Nào là linh thạch, thảo dược… chất cao như núi như biển, rồi còn nhặt nhạnh được như đồng nát bảy cỗ khôi lỗi Tứ giai trung phẩm bị hỏng một nửa, cùng vô số vật liệu luyện chế khôi lỗi cấp cao, ngọc giản…
Phải thừa nhận rằng, sự tích lũy vạn năm cùng nội tình của Huyết Sát Đảo và Thiên Cơ Môn… quả thực khiến người ta vô cùng hài lòng.
Chưa kể, còn có vô vàn khôi lỗi bí truyền không truyền ra ngoài của Thiên Cơ Môn, bí thuật thần thức, cùng đủ loại ma công của Huyết Sát Đảo…
Thậm chí bên trong linh dược viên bí mật nhất của hai đại thế lực này, linh dược vạn năm cũng chẳng phải là hiếm, giúp Phương Thanh gom góp được một nửa nguyên liệu luyện chế 《Nguyên Cực Ngũ Thánh Đan》 và 《Nguyên Thần Đan》…
“Quả nhiên… vớ bở rồi!”
“Kiếm được nhiều lợi lộc thế này, khéo có thể bế quan tu luyện một hơi lên đến Nguyên Anh viên mãn! Chỉ chờ ngày Hóa Thần!”
Phương Thanh cười mỉm, lại lấy ra món chiến lợi phẩm khủng nhất lần này ———— ‘Huyền Lôi Cổ’!
Chiếc trống này được đúc bằng đồng xanh nguyên khối, thân trống lấp lánh ánh chớp đan xen giữa màu đất son và màu xanh ngọc, hai bên lủng lẳng dải ruy băng hình sấm sét.
Còn bên cạnh là chiếc dùi sấm sét hai đầu, phân chia rõ ràng hai cực âm dương, khí tức mơ hồ liên kết với nhau…
“Thông Thiên Linh Bảo… mấu chốt đây là Thông Thiên Linh Bảo thuộc tính lôi, rõ ràng không thể xài được ở bên Phục Khí Đạo…”
Hắn ngẫm nghĩ một lát, há miệng phun ra một luồng Anh Hỏa, bao bọc lấy Huyền Lôi Cổ và Âm Dương Lôi Chùy, định tẩy sạch dấu ấn pháp lực của Thiên Sát Lão Quái trên đó, thay bằng của mình.
Nhưng đúng lúc này, một dị tượng bỗng nhiên xảy ra!
Xoẹt!
Trên bề mặt Huyền Lôi Cổ, từng tia chớp liên tiếp lóe lên, lớp da thú đen sì rung bần bật, phát ra những tiếng “thùng thùng” trầm đục.
Giữa ánh chớp giật liên hồi, Phương Thanh tựa hồ nhìn thấy hình bóng của một con chân linh dị thú từ thời thượng cổ hiện ra trước mắt!
Thân hình nó đồ sộ tựa ngọn núi, dáng dấp như con trâu, mình xanh ngắt nhưng chẳng có sừng, lại chỉ có một chân, hễ cứ ra vào biển sâu là y như rằng gọi gió hô mưa, ánh sáng tỏa ra rực rỡ như nhật nguyệt, tiếng rống vang dội như sấm sét…
“Chân linh… Quỳ Ngưu?!”
Hắn lẩm bẩm, bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh sấm sét ầm ầm phản phệ lại, khiến kinh mạch đau nhói như bị kim châm!
“Không cam tâm bị tế luyện sao?”
“Không, là đòi hỏi công pháp, bắt buộc phải là thuộc tính lôi sao? Linh tính gớm nhỉ… Khác bọt hoàn toàn với mấy món Thông Thiên Linh Bảo thông thường.”
Phương Thanh cười khẩy.”Đừng đọc ở web lậu, hãy ủng hộ webtruyenchu.com
Hắn chợt nhớ tới Thiên Sát Lão Quái, vì muốn tế luyện Thông Thiên Linh Bảo này, lão đã phải tìm lối đi riêng, dấn thân tu luyện ma lôi chi thuật, trong lòng bỗng lóe lên một tia sáng.
Vút!
Đạo Sinh Châu xoay tít, Nguyên Anh 《Thôn Hải Công》 trong đan điền chớp mắt đã lột xác, hóa thành một Lôi Linh Nguyên Anh!