Luyện Khí Đạo.
Đông Hải Tu Tiên Giới.
Thương Gia Đảo.
“Haiz…… Mưa to gió lớn sắp nổi lên rồi.”
Bên trong Bát Giác Thương Lâu, Thương Không Chấn nhíu mày, buông tấm ngọc giản tuyệt mật vừa nhận được xuống.
Suy ngẫm về những tình báo bên trong, cho dù là một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ như hắn, trong lòng vẫn không khỏi dâng lên một cỗ ớn lạnh.
“Hắc Viêm lão quái cùng Quách phu nhân đại chiến ở Lan Tâm hải vực, dư ba quét qua dọc đường đã hủy diệt bảy hòn linh đảo……”
“Phá Phong Đạo lại tái xuất giang hồ……………… Cướp bóc mười ba bến cảng, cùng với một lượng lớn thương thuyền…… Khắp nơi đều hỗn loạn, ngoại trừ vài tuyến đường thủy chính ra, các tuyến thương mại gần như đứt đoạn toàn bộ
……”
Xuất thân là những kẻ đi buôn lập nghiệp, Thương Gia bẩm sinh đã chán ghét sự hỗn loạn không có trật tự.
Nếu nói những việc này chỉ là họa nhỏ, thì vài thông tin tình báo phía sau, lại khiến Thương Không Chấn ngồi trên đống lửa.
“Nhiều năm trôi qua như vậy……………… Thủy Nguyệt Cung cùng Lôi Âm Tự rốt cuộc cũng có kết quả, lần thử Hóa Thần của Đại Cung Chủ cùng Long Thụ Thánh Tăng, ắt hẳn đã thất bại rồi………. Chí ít cũng chưa từng thấy Hóa Thần thiên kiếp nào bị dẫn động……”
Hóa Thần thiên kiếp đâu phải là thiên lôi Kết Đan, bất cứ trận pháp nào cũng khó lòng che đậy, không tồn tại cái gọi là bí mật thăng cấp.
“Sau khi Phù Kiếm Đảo bị phá, Thiên Cơ Môn, Tứ Hải Môn cũng có chút điêu đứng…… Nghi ngờ có đại tu sĩ âm thầm ra tay……”
“Phải bẩm báo lão tổ thôi.”
Thương Không Chấn cầm ngọc giản, bước ra khỏi Bát Giác Thương Lâu, một mạch đi thẳng đến sâu trong Thương Gia Đảo.
Vượt qua tầng tầng lớp lớp cấm chế, hắn đến trước một tiểu lâu hình bát giác, cung kính hành lễ: “Không Chấn cầu kiến lão tổ………………”
Đợi thêm một chốc, mới có hai con rối mang hình dáng thị nữ mở cửa lầu, mời Thương Không Chấn vào trong.
“Lão tổ tông?”
Khi gặp lại Thương Gia lão tổ, Thương Không Chấn không khỏi giật mình: “Thương thế của ngài?”
Chỉ thấy trên ghế chủ tọa, Thương Gia lão tổ co ro trên chiếc ghế bọc da yêu thú Tứ giai, cả người dường như già sọm đi rất nhiều, càng lộ rõ vẻ hốc hác, gầy gò
……
“Nuốt Cửu Chuyển Hoàn Xuân Đan, thương thế đã bình phục…… Nhưng nguyên khí cùng thọ nguyên hao tổn lại không cách nào bù đắp được bao nhiêu……”
Thương Gia lão tổ cười hắc hắc: “Từ trong tay tu sĩ Hóa Thần trốn thoát, kiểu gì cũng phải trả chút giá đắt…… Lão phu thế này đã mạnh hơn Phù Kiếm Đảo chủ nhiều rồi. Hôm nay ngươi tới, là có chuyện gì?”
“Khởi bẩm lão tổ, có tình báo mới nhất……………”
Thương Không Chấn vội vàng cung kính đưa ngọc giản trong tay qua.
Thương Gia lão tổ xem xong, lại bỗng chốc trầm mặc.Đừng đọc ở web lậu, hãy ủng hộ webtruyenchu.com
Qua một hồi lâu, mới dùng ngón tay nhè nhẹ gõ lên ngọc giản.
Âm thanh nhịp nhàng vang vọng trong tiểu lâu vắng lặng, mang theo một nỗi sợ hãi khó tả………………
“Thương Gia ta, từ khi thủy tổ bắt đầu lập nghiệp bằng nghề buôn bán, đến nay cũng sắp một vạn năm rồi……”
Thương Gia lão tổ đứng dậy, nhìn những bài vị xếp ngay ngắn ở giữa tiểu lâu: “Chỉ là không biết………. có bị hủy trong tay lão phu hay không?”
“Lão tổ tông, chỉ cần ngài bình an vô sự, tọa trấn Thương Gia Đảo, thao túng Tứ giai thượng phẩm đại trận, thì ai có thể diệt Thương Gia ta?”
Thương Không Chấn vội vàng nói.
“Ha ha…… Phù Kiếm Đảo chủ không phải cũng vì thế mà ngã xuống sao?” Thương Gia lão tổ cười khẩy: “Lão phu sai người đi điều tra, nay đã có chút manh mối, chắc hẳn không phải là sự trả thù của Thủy Nguyệt Cung và Lôi Âm Tự…… Càng không phải là vị Phương đạo hữu mà chúng ta quen biết kia………………”