“Việc này…… ‘Cốt Linh Hoa’ ba ngàn năm tuổi vốn dĩ đã vô cùng quý hiếm, đợt trước kho tàng của Thương Gia đã bị một vị Thượng Nhân Nguyên Anh trung kỳ mang danh ‘Bác Cước Tiên’ mua sạch sành sanh, chắc mẩm là để tu luyện loại bí thuật hay bảo vật gì đó, nên mới cần số lượng lớn đến vậy……”
Phúc Bá khom mình bẩm báo: “Loại hoa này chỉ sinh trưởng trong vài môi trường vô cùng đặc thù, bổn lâu đã gấp rút điều động hàng hóa…… Chỉ là xảy ra chút sự cố, hiện tại thương thuyền vẫn còn đang kẹt lại ở ‘Cẩm Giang Đảo’.”
Thương Nguyên Tâm nghe xong, sắc mặt lập tức tối sầm lại như nước đọng.
Phương Thanh thừa biết, tám chín phần mười là có kẻ thọc gậy bánh xe rồi.
Dẫu sao Thương Nguyên Tâm cũng mới chỉ miễn cưỡng giành được tấm vé đổi Ngưng Anh Đan, chắc chắn sẽ có không ít thiếu chủ Thương Gia cảm thấy ấm ức, thậm chí là…… âm thầm giở trò tính kế!
Hắn theo thói quen đưa tay bấm đốt ngón tay, định bói toán một quẻ nhân quả xem sao, nhưng rồi lại giật mình một cái.
Trong lòng không khỏi bật cười cay đắng: ‘Chẳng thể hoàn toàn tin tưởng vào kết quả bói toán được nữa rồi, nhưng nếu ở bên Luyện Khí Đạo, thì vẫn có thể miễn cưỡng xài tạm………………’
Phương Thanh lắc lắc đầu, vẫn âm thầm bấm quẻ: ‘Ừm…… Quả thực là có bóng dáng của âm mưu trong đó, lại còn là kiểu thuận nước đẩy thuyền nữa chứ.’
Âm mưu càng giăng mắc phức tạp, càng tinh vi thì lại càng dễ để lộ sơ hở, đó là chưa kể đến việc Tu Tiên Giới còn đầy rẫy những thủ đoạn điều tra tinh vi.
Nếu để Thương Gia điều tra ra được có kẻ cùng chung dòng máu rắp tâm hãm hại Thương Nguyên Tâm, thì cái giá phải trả bọn chúng khó lòng gánh vác nổi.
Bởi vậy, diệu kế tối ưu nhất chính là âm thầm tác động, khéo léo gài bẫy để Thương Nguyên Tâm tự mình chuốc lấy tai họa, và đương nhiên hung thủ sẽ chẳng mảy may dính dáng gì đến bọn chúng.
‘Các ngươi bày trò mèo gì cũng mặc xác, nhưng đụng đến việc ta lấy ‘Cốt Linh Hoa’ thì đừng có trách………………’
‘Thay vì giết gà dọa khỉ, chi bằng cứ thế mà tóm cổ con khỉ mà giết quách đi cho xong!’
Nghĩ đến đây, Phương Thanh bèn cất tiếng hỏi: “Bác Cước Tiên rốt cuộc có lai lịch ra sao?”
Thương Nguyên Tâm cung kính đáp lời: “Kẻ này là một nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng trong giới tán tu, đến mức ngay cả vị tộc thúc kia của vãn bối cũng từng đặc biệt dặn dò, rằng Bác Cước Tiên tính khí thất thường, lúc vui lúc giận khó dò, lại vô cùng thiện chiến, thậm chí còn từng trốn thoát khỏi tay của một vị đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, tuyệt đối không được chọc vào…… Hắn ta chẳng thuộc thế lực nào cả, tự mình chiếm giữ ‘Đồng Tiên Đảo’ để tu hành…… Dạo gần đây chẳng hiểu vì lý do gì, lại tung tiền thu gom lượng lớn ‘Cốt Linh Hoa’ cùng các loại linh tài khác………………”
“Kẻ này bị thọt chân thật sao? Rõ ràng sau khi tu thành Nguyên Anh, thiếu gì linh đan diệu dược có thể giúp tái sinh chân tay đứt lìa…… Bét nhất thì cũng có thể đoạt xá một thân xác khác mà sống tiếp chứ……
Phương Thanh có chút buồn cười hỏi .
“Nghe đồn vị tiền bối này tính tình cổ quái, từng bị một kẻ thù không đội trời chung đánh gãy một chân, từ đó về sau luôn mang nỗi nhục này trong lòng, dẫu cho có trải qua bao lần đoạt xá, vẫn khăng khăng giữ lại bộ dạng thọt chân ấy…… Chính là để tự nhắc nhở bản thân không được quên đi mối thâm thù đại hận.”
Giọng điệu của Thương Nguyên Tâm bất giác cũng hạ thấp xuống vài phần.
Một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ mang tính khí thất thường, thù dai như đỉa đói……………… Lại còn đủ bản lĩnh trốn thoát khỏi bàn tay của Nguyên Anh hậu kỳ, chừng ấy cũng đủ để khiến chín mươi chín phần trăm tu sĩ ở Đông Hải Tu Tiên Giới phải nể sợ lùi bước.
“Thì ra là thế, vậy ngươi cũng chẳng cần nhọc công điều động hàng hóa nữa làm gì, ta đích thân đến tìm vị đạo hữu Bác Cước Tiên này thương lượng một phen…… Biết đâu chừng hắn lại bằng lòng nhường lại thì sao?”