Trong một động phủ tạm thời mới được mở ra.
Từng cây trận kỳ cắm xiên xẹo trên vách tường, tạo thành vô số cấm chế tràn ngập lôi quang.
Giữa động phủ chỉ có một chiếc bồ đoàn màu vàng hạnh, Phương Thanh đang ngồi khoanh chân, vẻ mặt trang nghiêm.
Còn trên đỉnh đầu hắn, lại lơ lửng một tiểu linh anh cỡ nắm tay, thân tỏa chín màu, khoác pháp bào đen kịt, diện mạo lờ mờ có nét giống với Phương Thanh, đang ôm một chiếc chuông nhỏ đùa nghịch, bên hông còn cắm một cây cờ nhỏ.
Dường như đã mệt, nó dùng một tay bắt quyết, rồi men theo thiên linh đi xuống, một đường quay về đan điền khí hải.
Phương Thanh mở bừng hai mắt, trong gian phòng tối tăm như có tia điện xẹt qua.
Pháp lực Nguyên Anh cường hãn của 《Thôn Hải Công》 cuộn trào khắp toàn thân, khiến bốn bề vang lên tiếng sóng vỗ.
“Sau khi lấy lại đệ nhị Nguyên Anh, trong bí cảnh này liệu còn tu sĩ Kết Đan nào là đối thủ của ta?”
Hắn đứng dậy, tùy ý vẫy tay một cái.
Trọn bộ trận kỳ, trận bàn ‘Quý Thủy Âm Lôi Đại Trận’ tam giai thượng phẩm liền được thu hết vào túi trữ vật.
Bộ đại trận này là kiệt tác sau khi Cầm Như Tuyết thành tựu Độ Mẫu.
Nữ nhân này có lẽ đã biết cả đời mình vô vọng ngưng kết Nguyên Anh, nên không cần tu hành, chỉ chờ bám đùi Phương Thanh.
Ngược lại, nàng ta có thể dành nhiều thời gian hơn cho các tạp vụ, tỷ như hái khí, săn giết yêu thú tam giai, cũng như nghiên cứu, chế tác trận pháp tam giai…
Phương Thanh ra ngoài, nơi này vẫn thuộc phạm vi ‘Thiên Thị Viên’.
Lúc này hắn lấy ‘Thôn Hải Lệnh’ ra, phát hiện lực dẫn dắt vô hình kia vẫn luôn hướng vào trong.
“Vào trong nữa, hẳn là Thái Vi Viên………. Vạn năm qua, Quy Khư Bí Cảnh này mở ra nhiều lần, tình hình bên trong từ lâu đã bị nắm rõ… Hiện tại ‘Thiên Thị Viên’ khả năng sản sinh cơ duyên ngưng anh đã rất nhỏ, vẫn là ‘Thái Vi Viên’ nhiều hơn một chút… Lại còn có một đại linh dược viên, bên trong trồng tận chín cây ‘Thiên Anh Quả Thụ’ . Cứ mỗi trăm năm, lại có một quả vừa vặn chín mọng.”
Đối với Phương Thanh mà nói, ‘Thiên Thị Viên’ quả thực không có bao nhiêu sức hút. Hắn ngự giá độn quang đen kịt, sải bước tiến vào khu vực ‘Thái Vi Viên’.
Trong chớp mắt, linh khí ùn ùn kéo đến, nồng độ linh khí tăng lên mức tứ giai.
“Tốt lắm tốt lắm………………”
Phương Thanh bay thêm một đoạn, vươn tay phải ra, bấm tính một phen: “Nơi thu hút ‘Thôn Hải Lệnh’, e rằng nằm trong phạm vi ‘Tử Vi Viên’……………”
“Mà ở bên đó, lại có không ít cơ duyên………………”
“Nhưng so với những thứ đó, ngưng kết Nguyên Anh vẫn quan trọng hơn, đan phương Ngưng Anh Đan ta đã có, chỉ còn thiếu một ‘Thiên Anh Quả’ nữa mà thôi.”
Mục đích rõ ràng, hắn đi thẳng tới khu linh dược viên trồng Thiên Anh Quả Thụ.
“Tội gì ta phải cắm mặt đi tìm bảo vật, thậm chí chịu rủi ro bị cấm chế phản phệ để thám hiểm?