“Đạo lý này cũng phải…………”
Phương Thanh cười cười: “Đừng nói khôi lỗi tứ giai trung phẩm, cho dù là hạ phẩm. . Nếu lần này bị Huyền Cơ Tử làm mất trong bí cảnh, cho dù lấy được Thiên Anh Quả cùng vài món linh vật ngưng anh mang ra, chỉ sợ cũng phải chịu tông môn trách phạt, coi như lỗ vốn…”
Triển Hồng Tụ kỳ quái liếc Phương Thanh một cái.
Vì sao vị Phương đảo chủ này, dường như đã dự kiến được đối phương sẽ tổn thất khôi lỗi bậc cao?
‘Chẳng lẽ……’
Trong lòng nàng mạc danh dâng lên một trận hàn ý, hỏi: “Đảo chủ hiện nay là cảnh giới gì?'”
…
“Tu vi chỉ có chút đột phá thôi, vẫn chưa tới Nguyên Anh…… nếu không cũng không cần háo hức tới đây.”
Phương Thanh lắc đầu: “Tu vi không đáng nhắc tới, ngược lại hội đấu giá và giao dịch riêng ở đây, hẳn có không ít đồ tốt tuôn ra, không thể không xem.”
‘Tu vi lại có đột phá?’
Triển Hồng Tụ lại ngây tại chỗ: ‘Vị đảo chủ này trước đó đã là Kết Đan hậu kỳ…… Mới qua mấy năm, lại Kết Đan viên mãn rồi?’
Nàng thầm nghĩ: ‘Quy Lão…… Ông chẳng phải nói tốc độ tu luyện của ta hiện nay, sánh ngang thiên phẩm linh căn sao? Phương đạo hữu thì sao?’
‘Ít nhất là thiên phẩm linh căn, lại thức tỉnh linh thể, còn có công pháp đỉnh cấp, tài nguyên vô tận……………… Không, không đúng!’
Quy Lão nói: ‘Theo lời ngươi, người này lúc Luyện Khí, Trúc Cơ cực kỳ không nổi bật…… E rằng linh căn tư chất ban đầu không quá tốt, cho dù sau này thức tỉnh linh thể, thậm chí đạo thể, thuận lợi Kết Đan, cũng không nên dễ dàng vượt qua ngươi như vậy mới phải, e là…… công pháp tu luyện không kém ngươi.’
“Công pháp?”
Triển Hồng Tụ thở dài một hơi, biết Phương Thanh hiện tại lười diễn rồi.
Nhưng nàng dường như cũng không có gì để nói, rốt cuộc bất luận Phương đảo chủ hay vị Bạch Kiếm Phong kia, đều có ân với nàng, càng chưa từng hại nàng………………
Phường thị Linh Không Đảo, nền lát bạch ngọc vô cùng nhẵn bóng, tản ra ánh sáng nhàn nhạt của ‘Trừ Trần Thuật’.
Cửa hàng hai bên san sát nối tiếp, không ít nơi tỏa ra bảo quang mãnh liệt.
‘Tu sĩ không có chút thân gia và tu vi, e là ngại không dám ra đường………………’
Phương Thanh chắp tay sau lưng, dạo một vòng các cửa hàng, cuối cùng chỉ mua vài gốc linh dược ngàn năm.
Nhãn quang của hắn rốt cuộc vẫn quá cao, linh dược tam giai bình thường hiện nay không lọt nổi vào mắt.
“Quý khách dường như không quá hài lòng?”
Chưởng quầy tiệm thảo dược là một tu sĩ Kết Đan mặc đạo bào hình hạc, thấy biểu cảm của Phương Thanh, không khỏi cười nói.
“Đúng vậy, linh dược vừa mắt vẫn quá ít.’
Phương Thanh tùy ý thả ra một tia đan lực, chưởng quầy này lập tức túc nhiên khởi kính: “Hóa ra lại là đại tu sĩ Kết Đan viên mãn, bần đạo ‘Vân Hạc’, thất kính…”
Trong lòng càng phúc phỉ: ‘Giới tu tiên Đông Hải từ lúc nào xuất hiện một nhân vật cỡ này? Quả nhiên gặp cơ duyên Nguyên Anh, yêu ma quỷ quái gì cũng chạy ra…’
Nụ cười trên mặt Vân Hạc Chân Nhân càng thịnh: “Lão phu biết một buổi giao dịch riêng, không biết các hạ có hứng thú?”