‘Thủ pháp cứu người này, quả thực vô cùng đơn giản thô bạo…’
Phương Thanh có phần cạn lời, lầm bầm trong bụng: ‘Vậy ngươi có moi móc được thông tin gì không?’
Tang Cát tuy không thể thông qua Động Thiên, thấu tỏ được những trải nghiệm của Độ Mẫu nhà mình.
Nhưng người đã được đưa về, trước khi tiễn ả đi chuyển thế, chắc chắn sẽ phải tra khảo một phen.
‘Đã tra rõ rồi, chỉ là vị Đại chân nhân kia tinh thông bốc toán… Ký ức của Phục Ma Hắc, chưa chắc đã không bị động tay động chân…’
Tang Cát truyền tới một luồng suy nghĩ.
Phương Thanh tiếp nhận, thần thức khẽ rung lên.
Hắn dường như lại quay về với những trải nghiệm khi nhập hồn hành sự, bị vị Âm Thiên Tử kia trừng mắt một cái chết luôn.
‘Ừm… Vốn dĩ Bạch Cốt Đạo ta và Ma Vân Nhai liên thủ vơ vét Động Thiên, cũng coi như có thu hoạch khá khẩm…’
‘Nhưng sau đó chẳng biết vì cớ gì, Nghiêu Trần lại chọc giận vị Âm Thiên Tử kia, khiến cho mạng lưới pháp luật Thần Đạo nổi trận lôi đình… Gần như toàn bộ Thành Hoàng, Thổ Địa, chớp mắt đều biến thành hóa thân của vị Âm Thiên Tử kia. Bởi thế mà bọn họ không còn chỗ nào để trốn, đành phải trực diện đối đầu với uy lực của Âm Thiên Tử, Cát Tường Lục Độ Mẫu hồn phi phách tán ngay tại chỗ… Phục Ma Hắc được Nghiêu Trần bảo vệ một chút, may mắn thoát chết, vị Đại chân nhân kia muốn cứu một người, là để chứng tỏ không hề cố ý gài bẫy Bạch Cốt Đạo sao?’
‘Hay là… chính là cố ý? Muốn hé lộ một thông tin nào đó chăng?’
‘Chín bậc tột cùng, Nguyên Thủy Chi Khí?’
Nét mặt Phương Thanh tỏ vẻ đăm chiêu.
Và đúng lúc này, Thái Hư nứt toác, lại một vị Cát Tường Thiên Nữ buông xuống, rải xuống vô vàn những bông hoa rực rỡ màu vàng kim.
Tang Cát đưa tay đón lấy, trong lòng khẽ động: ‘Tôn giả… Chân linh của Phục Ma Hắc Độ Mẫu đã tới Đại Tuyết Sơn rồi, đây là tin tức được truyền tới từ trên núi.’
Phương Thanh thông qua ‘Đại Nhật Như Lai Tịch Tĩnh Tôn’ tiếp nhận thông tin, trong lòng vẫn còn đang cảm thán:
‘Cái phương pháp chuyển thế của Mật Tàng Vực này, có phần hơi bị lươn lẹo rồi a… Đám cấp dưới làm sao mà phản kháng nổi chứ?’
‘May mà Phục Ma Hắc Độ Mẫu này ngay từ đầu đã được định vị là bia đỡ đạn, chẳng nắm giữ bí mật gì cả…’
‘Nhưng mà, cho dù Không Tước và Nguyệt Quang Bạch có đột ngột ngã xuống, chân linh đi một chuyến, cùng lắm cũng chỉ để người trên Đại Tuyết Sơn biết được Tang Cát đặc biệt coi trọng cái danh Kim Cang Lực Độ Tử của ta mà thôi… Cũng chẳng là vấn đề to tát.’
‘Nếu chân linh của Tang Cát mà bị sưu hồn, thì đấy mới thực sự là chuyện động trời…’
Phương Thanh thầm oán thán vài câu trong bụng, sau khi xem xong thông tin mà Tang Cát truyền tới, thần sắc liền biến đổi:
‘Chín bậc tột cùng, Nguyên Thủy Chi Khí… Hóa ra là mang ý nghĩa này.’
‘Phục Khí Đạo lấy việc hít thở nguyên khí để nhập đạo, chân khí có chín bậc, ngay từ lúc bắt đầu đã định sẵn đạo đồ của chín mươi chín phần trăm tu sĩ rồi!’
‘Mà chín bậc bốn phẩm chân khí được chia thành ba mươi sáu đẳng cấp, cao nhất là Cửu Giai cực phẩm, chỉ có duy nhất một loại, mang tên ‘Nguyên Thủy Chi Khí’! Khí này sinh ra từ tiên thiên, có thể thống ngự mọi loại khí… Nguyên Thủy Chi Khí? Nguyên Khí?’
Hắn vô thức nhìn sang ‘Đạo Sinh Châu’ của mình, cái thứ ‘Nguyên Khí’ có thể chuyển hóa thành mọi loại chân khí ở bên trong.