Vài tháng sau.
Băng Thiên Phường, ba tầng bên trong.
“Chúc mừng thiếu chủ… thâu tóm được một tòa phường thị!”
Phúc bá đứng sau lưng Thương Nguyên Tâm, khom lưng nịnh nọt: “Năm xưa cho dù là lão gia, ở tầm tuổi như thiếu gia bây giờ, cũng chưa từng thao túng được một mối làm ăn lớn nhường này…”
“Chẳng qua là cơ duyên xảo hợp mà thôi, vả lại còn có gia tộc chống lưng… Nếu không thì ta chẳng là cái thá gì cả.”
Thương Nguyên Tâm lại tỏ ra vô cùng khiêm tốn: “Hiện tại cộng thêm tài sản của mạch Băng Thiên Chân Nhân, chúng ta đã thâu tóm được sáu phần mười toàn bộ phường thị rồi… Đã đến lúc bắt đầu vực dậy thị trường.”
Mặc dù trong quá trình này, dường như cũng có một vài thế lực nhảy vào, nhưng bọn họ cùng lắm chỉ được húp chút nước canh mà thôi.
Kẻ thực sự được ăn thịt, vẫn là Thương Minh!
Thương Nguyên Tâm vô cùng đắc ý, nói với Phúc bá: “Bắt đầu đi!”
“Khởi!”
Phúc bá lập tức hai tay bắt pháp quyết.
Ầm ầm ầm!
Bên trong Băng Thiên Phường thị, đại trận tự động vận chuyển.
Vô số ánh sao rải rác buông xuống, rơi lên lầu bát giác của Thương Minh.
Tòa lầu bát giác lập tức nhô lên khỏi mặt đất, hệt như một ngọn núi nhỏ, vững vàng bay lên, đáp xuống ba tầng bên trong, che khuất toàn bộ cái ao máu cạn kiệt lúc trước, nghiền nát nó thành cát bụi…
Không chỉ có vậy!
Lầu bát giác vẫn không ngừng lớn lên, lờ mờ trở thành một tòa Bát Giác Linh Lung Bảo Tháp, trở thành công trình kiến trúc cao nhất trong phường thị!
“Thiếu chủ… mời!”
Ở tầng cao nhất của Bát Giác Linh Lung Bảo Tháp, Phúc bá khẽ khom người hành lễ.
“Hôm nay, Thương Minh ta chính thức tiếp quản phường thị, đổi tên phường thị thành ‘Nguyên Tâm Phường’!”
Trong lòng Thương Nguyên Tâm vô cùng kích động, nhưng giọng nói lại vô cùng trầm ổn.
Giọng nói của hắn được truyền qua trận pháp, vang dội khắp trong ngoài phường thị.
Những tu sĩ còn đang lưu luyến chưa chịu rời đi nghe đến đây, trên mặt thi nhau lộ vẻ vui mừng: “Thế mà lại là Thương Minh? Tốt quá rồi! Chúng ta được cứu rồi!”
Thương Gia Đảo dẫu sao cũng là một trong chín thế lực lớn của Tu Tiên Giới Đông Hải, từ trước đến nay luôn giữ chữ tín hàng đầu!
Đây mới chính là tấm biển vàng của người làm nghề buôn bán!
Sở dĩ câu đầu tiên Thương Nguyên Tâm nói ra điều này, chính là vì lý do đó:
“Nguyên Tâm Phường ta mở rộng cửa ba tầng bên trong, cung cấp động phủ, cửa hàng cho thuê…”
Đây chính là nhường lại lợi ích cho hạ tu, dẫu sao trước kia nơi có linh khí đậm đặc nhất ở ba tầng bên trong Băng Thiên Phường, vốn luôn bị phe cánh của Băng Thiên Chân Nhân chiếm giữ.
Nhưng hiện tại, tất cả đều đã lọt vào tay Thương Nguyên Tâm.
“Trong phường thị trước kia, ngoại trừ tài sản của phe Băng Thiên Chân Nhân ra, Nguyên Tâm Phường ta tuyệt đối không xâm phạm mảy may… Công nhận mọi khế ước, hợp đồng cho thuê, địa khế, linh khế của phường thị trước kia đều có hiệu lực…”
Câu này vừa thốt ra, không ít tu sĩ lập tức mang vẻ mặt như đưa đám.
“Nguy rồi… Động phủ của lão phu? Cửa hàng của lão phu?”
Ngay cổng chính phường thị, Huyền Kỳ Chân Nhân đã bán tống bán tháo toàn bộ gia tài, đang định rời đi, nghe thấy câu này, lập tức tối sầm mặt mũi…
Tất nhiên, đa số vẫn là tiếng hò reo ăn mừng.
Con người luôn thích sự ổn định, chán ghét biến động…
Còn có không ít tu sĩ đã sinh sống ở phường thị từ đời này sang đời khác, lại càng không nỡ rời đi.