” ‘Thôn Hải Bình’, miễn cưỡng cũng coi như không tồi…”
Phương Thanh ngừng bấm độn tính toán, xem xét phương pháp luyện chế ‘Huyền Minh Kính’ và ‘Uyên Đồng Châu’.
“Chủ tài để luyện chế ‘Huyền Minh Kính’, là một khối ‘Minh Diệu Tinh’… Thứ này bị nghi ngờ là linh vật Tứ Giai… Tu sĩ Kết Đan bình thường đừng hòng mà sờ tới được mép của nó.”
“Còn chủ tài của ‘Uyên Đồng Châu’ thì lại càng rắc rối hơn, cần phải có con mắt của giao long Tứ Giai mang theo một tia chân huyết của Chúc Long!
Giao long Tứ Giai, tương đương với Nguyên Anh lão quái!
Thực lực cỡ này hiện giờ Phương Thanh không thể nào dây dưa nổi, huống hồ lại còn phải có một tia huyết mạch của Chúc Long nữa chứ.
Chúc Long là chân long, bét ra cũng là yêu thần Ngũ Giai thậm chí là sự tồn tại còn cao hơn thế nữa.
Giao long Tứ Giai có được huyết mạch của nó, trong số yêu thú Tứ Giai cũng được coi là ‘dòng dõi quý tộc’, chiến lực tăng vọt lên mức kinh khủng! Lấy đại một cái vảy trên người nó cũng là bảo bối rồi, thế thì càng không cần phải mơ tưởng viển vông làm gì nữa.
‘Tu Tiên Giới Đông Hải bây giờ, liệu có loài giao long này không?’
‘Thôi bỏ đi, hai món pháp bảo kia hoàn toàn phụ thuộc vào vận may, ta cứ luyện chế ‘Thôn Hải Bình’ trước đã…’
Phương Thanh vỗ nhẹ Trữ Vật Đại, vài chiếc hộp ngọc liền được lấy ra.
Trong đó có một chiếc lớn nhất, đựng chính là khối ‘Cửu Uyên Thạch’ Tứ Giai kia!
‘Nếu ở Phục Khí Đạo, những vật liệu cần thiết cứ thế dâng tận tay, ta chạy được xa bao nhiêu thì cứ cắm đầu chạy bấy nhiêu…’
Hắn thổi một hơi, pháp lực chân đan lan tỏa, mở nắp các hộp ngọc còn lại. Trong nháy mắt, vô số thứ ánh sáng của bảo vật rực rỡ bừng lên…
Trọng Huyền Tinh Tam Giai, San Hô Kim, Bích Nguyên Thủy Tâm, Thanh Nguyên Mộc, Tử Văn Long Mộc…
Đây đều là những linh tài Tam Giai có xuất xứ từ bí cảnh Chu Thiên Tinh Cung, trước kia vẫn luôn bị vứt xó bám bụi trong Trữ Vật Đại của Phương Thanh, chỉ sau khi Kết Đan mới xem như có chỗ dùng đến.
“Nếu không có bí cảnh Chu Thiên Tinh Cung kia, thì Tiểu Trùng Hải đúng là một chốn nhà quê…”
“Nhưng có thêm một cái bí cảnh, thì cho dù là thế lực Nguyên Anh cũng phải thèm nhỏ dãi…”
“Nếu biết được thứ đó là tàn tích của ‘Chu Thiên Tinh Cung’ để lại, e là một cung một tự kia đều không ngồi yên được nữa rồi…”
Những vật liệu mà Phương Thanh lấy ra, có một số có thể dùng vào việc luyện chế ‘Thôn Hải Bình’, một số thì được dùng để mang đi trao đổi.
Suy cho cùng sau khi Kết Đan, giữa những tu sĩ cấp cao với nhau thường cũng không mặn mà gì với Linh Thạch nữa, chỉ chấp nhận giao dịch bằng những vật liệu có giá trị tương đương.
Còn ‘Thôn Hải Bình’ lại cần thêm một vài loại vật liệu hỗ trợ nữa, trong tay mình không có, cần phải đi giao dịch mới được.
May là đều loanh quanh ở Tam Giai, việc tìm kiếm chắc cũng không đến nỗi quá khó khăn.
“Còn việc luyện chế bản mệnh pháp bảo? Đã có chân hỏa Kết Đan cùng với bản đồ minh họa rồi, cứ làm theo từng bước là được… Chỉ cần có kỹ nghệ luyện khí Nhị Giai, chắc là có thể luyện ra được phôi thai của pháp khí… Việc còn lại chỉ là đặt vào trong Đan Điền, ngày đêm ôn dưỡng mà thôi.”
Uy năng của bản mệnh pháp bảo, vốn dĩ đã gắn liền mật thiết với thời gian ôn dưỡng.
Cho dù là Nguyên Anh lão quái, pháp bảo cầm trong tay cũng chẳng qua chỉ là bản mệnh pháp bảo của bản thân.