Tây Đà quận.
Hư Không Phá Khai, hiện ra Phương Thanh cùng Nguyệt Quang Bạch Độ Mẫu thân hình.
“Lần này mới khổ độ mẫu… Phiền diệu thiện nễ tiên hồi tự, ta còn phải đi biệt xử quảng quảng…”
Phương Thanh đối Nguyệt Quang Bạch Độ Mẫu nói.
Nếu như có được tàn thiên công pháp tử phủ giống như ‘Kình Thôn Thương Hải Quyết’ kia, thì chân hỏa mà nó có thể thôn phục nhất định phải là thất giai trở lên!
Không phải mọi công pháp Tử Phủ đều như ‘Bảo Thổ Quy Nguyên Kinh’, vốn đã mang sẵn bí thuật có thể đề cao phẩm chất chân hỏa.
Nhân đó, Phương Thanh chú mắt vào đây, rất dễ dàng đưa ra phán đoán.
Trong đó có bốn bản đều là ‘Cửu Cam Lâm’, riêng cuốn ‘Quan Hắc Lăng Thư’ này lại khác biệt hẳn, có phần còn kém hơn một chút, có lẽ là bản hạ đẳng của ‘Cửu Cam Lâm’. Còn lại mấy bản khác, có cuốn tựa như đã giản hóa đạo cơ của ‘Vị Lâm Phong’…
“Vị Lâm Phong” vốn là đạo cơ do công pháp của Tử Phủ tu luyện, tự nhiên có chỗ huyền diệu riêng.
Tóm lại, toàn là đồ bỏ đi!
Đảo thị hoàn có hai bản… Trong đó có ý tứ của ta, loại chân hỏa phải dùng là ngũ phẩm ‘Lâm Trung Thanh’, cần tìm một nơi rừng rậm tươi tốt, có hươu nai thường xuất hiện, dùng bí pháp thu thập trong rừng… Mười năm có thể thành, đạo cơ tạo ra tên là ‘Lâm Gian Lộc’, có năng lực ẩn nấp.
Phương Thanh nhớ lại những gì đã thấy về khả năng ẩn nấp của Bạch Mộc Chân Nhân, bỗng chợt nhận ra, đạo cơ “Lâm Gian Lộc” này, e rằng chính là phiên bản thấp hơn của đạo cơ “Ẩn Lâm Phán”.
Hai bộ công pháp “Lâm Gian Lộc” này, tuy xuất phát từ hai gia tộc đạo cơ khác nhau, nhưng tổ tiên của họ đều từng là đệ tử Bạch Lộc Môn… Đáng tiếc, Bạch Lộc Môn giờ đã diệt vong rồi.
“Tổng thể nhi ngôn, hoàn bất như tại đông thủy Bạch gia nhất hành, chí thiểu hoàn hoạch đắc bất thiểu [Quỹ Thủy] linh vật…”
Hắn lắc đầu, cuối cùng cũng hiểu được nỗi khổ của kẻ tán tu.
Con đường [Quỹ Thủy] này vốn chẳng mấy lừng lẫy, đạo cơ đã có đến mười mấy loại, kẻ tán tu không có truyền thừa chỉ có thể tu luyện lung tung, tu đến cuối cùng rồi có phải là một đường chết hay không, cũng chẳng ai biết được.
Cánh hà huống, một chút bất cẩn nuốt phải chân hỏa, thì suốt đời chẳng còn hy vọng vào tử phủ.
Na phạ cầu may tu luyện tới tử phủ, dưới cổ họng lại tu luyện một môn thần thông cũng mù mờ như vậy.
Thần thông có phân biệt cổ kim, tu luyện sai một chút thì lại không thể chứng đạo kim…
Hay quá, một vị Chân nhân Tử phủ bình thường cũng không dám nghĩ tới chứng kim, nhưng tìm không ra ba môn thần thông phù hợp thì ngay cả Đại chân nhân hậu kỳ của Tử phủ cũng không thành được… Vạn nhất tu luyện sai, lại thành ra giống Bồ Sơn Quân thì sao…
May mắn là ta có Đạo Sinh Châu, vậy thì chẳng có gì đáng lo… Lắm lắm là cứ từng đạo một mà thử nghiệm!
Tứ phương thương hội.
“Kiến quá công tử…”
Phương Thanh tẩu nhập thương hội, xuất thị nhất miến lệnh bài, lập tức tựu bị đái đáo nhất gian mật thất nội.