Thiên địa hắc ám, chỉ có một vòng trăng sáng treo cao trên không, chiếu sáng cả một mảnh đại địa.
Trong đêm tối, một bóng người đang lao vun vút.
Đây là một người đàn ông trung niên, trên mặt có một vết sẹo dài, ánh mắt lạnh lùng.
Hắn chính là Ngô Hải, một trong ba đại cao thủ của Thiên Huyền Môn.
Hắn đang truy đuổi một kẻ địch.
Địch nhân này là một thiếu niên, dung mạo tuấn tú, khí chất phi phàm.
Thiếu niên này chính là Tần Huyền, một thiên tài kiệt xuất của Thiên Huyền Môn.
Tần Huyền bị Ngô Hải truy sát, đã chạy trốn ba ngày ba đêm.
Trên đường chạy trốn, Tần Huyền nhiều lần bị thương, nhưng hắn vẫn kiên trì không từ bỏ.
Ngô Hải đuổi theo phía sau, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước.
Hắn biết, Tần Huyền sắp không chịu nổi nữa.
Chỉ cần đuổi kịp, Tần Huyền sẽ chết trong tay hắn.
Đúng lúc này, Tần Huyền đột nhiên dừng bước.
Hắn quay người nhìn về phía Ngô Hải, trên mặt lộ ra một nụ cười kỳ quái.
Ngô Hải nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia cảnh giác.
Tần Huyền cười nói: “Ngô Hải, ngươi cho rằng ngươi thực sự có thể giết ta sao?”
Ngô Hải lạnh giọng: “Tần Huyền, ngươi đã cùng đường rồi, nếu biết điều quy hàng, ta có thể cho ngươi một con đường sống.”
Tần Huyền cười lớn nói: “Đầu hàng? Ngươi cho rằng ta sẽ đầu hàng sao?”
Ngô Hải hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì đừng trách ta không khách khí.”