(Đã sửa lại bản dịch ngày 26/03/2026):
Một lát sau.
Nghe La Đại Thành đọc thuộc lòng một lượt bản chính phẩm 《Quan Hắc Lăng Thư》, Phương Thanh tức sôi máu, giáng một cước lên người La Đại Thành.
“A, Thượng sư tha mạng, tha mạng! Đệ tử có chỗ nào không phải? Xin Thượng sư cứ nói, đệ tử nhất định sẽ sửa! Nhất định sẽ sửa mà!”
La Đại Thành đã bị huấn luyện ngoan ngoãn như một con cún con, cho dù bị đá một cước, trong đầu vẫn chỉ nghĩ cách làm sao để lấy lòng Thượng sư nhà mình, trên khuôn mặt sưng vù nở một nụ cười nịnh nọt.
“Cái chốn quái quỷ gì thế này? Môn công pháp rách nát này suýt nữa thì hại chết ta!”
Phương Thanh tức đến mức muốn méo cả mũi: Cái đám La Gia này đúng là không bằng cầm thú, công pháp bán ra không chỉ có vấn đề, dễ bị bản chính phẩm khắc chế, mà nội dung sau Phục Khí tầng sáu còn có chỗ thiếu sót, cực kỳ khó đột phá lên Phục Khí hậu kỳ! Chứ đừng nói gì đến chuyện ngưng tụ Đạo Cơ…
Thảo nào ta bị mắc kẹt ở bình cảnh Phục Khí tầng sáu lâu như vậy, hóa ra không phải do đạo hạnh không đủ… Thậm chí, đạo hạnh của ta có thể rất cao, cảm giác sắp có thể dựa vào đạo hạnh của bản thân lấp phẳng những cái bẫy kia, cưỡng ép thăng cấp lên Phục Khí tầng bảy rồi!
Hắn thở ra một hơi dài, lại hung hăng đá thêm vài cước vào người La Đại Thành, mới cảm thấy tâm trạng bình tĩnh lại một chút: “La Gia các ngươi… nuôi nhiều phàm nhân ở Tam Thủy Áo như vậy, rốt cuộc là để làm gì? Đừng nói với Bản tọa là để thu thập Nguyệt Lưu Quang đấy nhé…”
Quan khán phỏng vấn.?
“Đương nhiên là không phải, gia tộc ta làm sao để mắt tới mấy luồng khí mà phàm nhân thu thập được chứ?” La Đại Thành liên tục dập đầu: “La Gia ta có một vị tổ tiên từng luyện thành Đạo Cơ loại bốc toán, có uy năng khá lớn trong việc xem tướng đoán mệnh. Ngài ấy tìm thấy tiên tổ của đám phàm nhân kia, nhận ra con cháu của họ đông đúc, có chút khí số… Thế là ngài làm giả tiên duyên, nuôi nhốt ở Tam Thủy Áo, để La Gia ta ăn mạng! Hưởng thụ huyết nhục của bọn họ, cướp đoạt mệnh số của bọn họ, tu sĩ tu luyện 【Quỹ Thủy】 của La Gia ta quả nhiên không ngừng tăng lên… Chỉ là tổ tiên nhà ta cũng để lại lời sấm truyền, nếu gia đình này phá vỡ được pháp môn này, chắc chắn sẽ phản phệ lại bổn gia, e là có tai họa nhà tan cửa nát, cho nên lúc nào cũng phải cảnh giác…”
Quả nhiên… là đang ăn mệnh cách của gia đình ta sao? Chắc chắn sẽ có tai họa nhà tan cửa nát? Tính toán cũng rõ ràng đấy… Chỉ là thần thông không địch lại thiên số.
Phương Thanh cười lạnh trong lòng, tiếp tục gặng hỏi: “Trước kia Hắc Đồ Môn gieo rắc ôn dịch, khiến cho Phương Gia phải bỏ trốn… cũng là do các ngươi phái người đi giải quyết hậu quả sao?”
“Đúng là như vậy.”
La Đại Thành vẫn còn chút nghi hoặc, vì sao Thượng sư lại bận tâm đến một gia tộc phàm nhân nhỏ bé như thế?
Nhưng rất nhanh, sự nghi ngờ trong lòng gã đã bị Phương Thanh xóa bỏ, gã càng trở nên trung thành hơn.
“Vậy hậu duệ cuối cùng của Phương Gia, đang ở nơi nào?”
Phương Thanh nhớ tới ông chú, có chút buồn bã.
“Có mấy người già thì giết luôn để luyện đan, còn rải rác vài đứa nhỏ… Trong tộc cảm thấy tốt nhất vẫn nên tiếp tục nuôi ở Tam Thủy Áo, để cung cấp mệnh số cho bổn gia.”