Trùng Hư Kiếm Phong.
Lục Huyền vận chuyển kiếm quang, tiến vào động phủ của Cát Phác.
"Cát sư huynh, nghe nói huynh bình an trở về từ Linh Khư phúc địa, sư đệ đặc biệt đến chúc mừng huynh."
Vừa bước vào động phủ, hắn đã tươi cười nói với Cát Phác, đồng thời đưa hai bình Thanh Liên tửu trong tay cho đối phương.
"Lục sư đệ có lòng, ta thèm rượu Thanh Liên này lâu lắm rồi."
Trên mặt Cát Phác lộ rõ vẻ vui mừng.
Đã hai năm kể từ sự kiện yêu ma dị biến ở Linh Khư phúc địa. Nhìn Cát Phác, có thể thấy rõ sự thay đổi của hắn trong hai năm này: Hắc bạch song đồng càng thêm sâu thẳm, ẩn chứa đạo lý âm dương.
Hai người dù tu vi chênh lệch không nhỏ, nhưng Lục Huyền vẫn giữ cách xưng hô như khi còn ở Thiên Kiếm Tông, Cát Phác không ngăn được, đành mặc kệ.
"Sư huynh hai năm này ngày đêm vật lộn với yêu ma ở Linh Khư phúc địa, xem ra tu vi tiến bộ không ít."
Hai người tiến vào một viện nhỏ yên tĩnh, Lục Huyền vừa cười vừa nói.
“Tu vi cũng không tiến triển mấy, nhưng trình độ đấu pháp thì có tiến bộ, tích lũy được không ít kinh nghiệm về các loại yêu ma.”
Cát Phác ôn hòa đáp.
"Sinh tử nhất tuyến quả thật có thể kích phát tiềm lực của tu sĩ."
"Đáng tiếc sư đệ ở trong tông môn lâu quen, ít kinh nghiệm đấu pháp, lỡ mà đụng phải yêu ma, khó tránh khỏi luống cuống."
Lục Huyền cười khổ.
Lời nói "uống cuống” của hắn lại mang một ý khác.
Pháp bảo nhiều quá, nhất thời không biết chọn cái nào để đối phó yêu ma.
"À phải rồi, Cát sư huynh, tình hình Linh Khư phúc địa dạo này thế nào?"
"Yêu ma chết thì chết, lui thì lui, cơ bản giữ vững phúc địa của tông môn. Các sư huynh đệ đi diệt sát yêu ma cũng đã lần lượt trở về tông, chỉ còn lại một ít ở lại trông coi phúc địa, phòng ngừa bất trắc."
"Vậy thì tốt."
Lục Huyền gật đầu.
Hắn hỏi Cát Phác thêm về các loại tư liệu liên quan đến yêu ma, sau đó cùng nhau nâng cốc vui vẻ, rồi mới trở về động phủ.
Hôm đó, khi hắn đang bồi dưỡng linh thực trong động phủ, bên ngoài vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Lục sư đệ có trong động phủ không?"
Lục Huyền dùng thần thức quét qua, là Mạc Viễn Phong, kiếm tử chân truyền duy nhất của Hoàn Chân Kiếm Phong.
“Mạc sư huynh, đã lâu không gặp.”
Hắn vội vàng ra đón.
"Hôm nay đến quấy rầy Lục sư đệ là phụng mệnh Kiếm Chủ, đến báo cho đệ một số tin tức về việc tông môn bình chọn chân truyền đệ tử."
Mạc Viễn Phong mỉm cười nói.
"Sư đệ xin lắng nghe."
Lục Huyền pha một chén Hoàn Chân kiếm dịch cho Mạc Viễn Phong, rồi ngồi xuống bên cạnh.
"Chân truyền kiếm tử là những người ưu tú nhất trong thế hệ trẻ được chọn ra từ các đại Kiếm Phong, thường thì trăm năm mới bình chọn một lần, dành cho các đệ tử nội môn cảnh giới Nguyên Anh trở xuống."
"Cảnh giới Nguyên Anh có khả năng được chọn cao hơn, nhưng nếu thiên phú, tiềm lực quá mức nổi bật như Nhật Nguyệt Tinh Thần, thì việc một người ở cảnh giới Kết Đan trở thành chân truyền đệ tử cũng không phải là không thể."
Mạc Viễn Phong chậm rãi nói.
"Đến lúc đó, tông môn sẽ tập hợp những người tài giỏi nhất của Cửu Đại Kiếm Phong, do các lão tổ Hóa Thần cùng nhau bình chọn."
"Các yếu tố bình chọn bao gồm: tư chất, thiên phú, tiềm lực của đệ tử nội môn (quan trọng nhất). Sư đệ có được Vô Lậu linh thể, thiên phú đã thuộc hàng cao nhất.”
"Thêm nữa, sư đệ chỉ mới hơn ba trăm tuổi đã tu luyện đến Nguyên Anh trung kỳ, tiềm lực cực kỳ lớn."
"Ngoài ra còn có thực lực bản thân của đệ tử. Về mặt này, dù Lục sư đệ ít kinh nghiệm đấu pháp, nhưng tu vi cảnh giới hoàn toàn có thể áp đảo các đệ tử nội môn khác."
"Cuối cùng là cống hiến cho tông môn, điểm này không cần ta phải nhấn mạnh."
"Không hề khoa trương, về mặt này, cống hiến của Lục sư đệ còn lớn hơn cả các đệ tử nội môn khác cộng lại."