Lần xuân thí đầu tiên sau khi tân triều thành lập, Hoắc Thanh Xuyên vô cùng coi trọng.
Nhiều quan vị còn trống, rất cần nhân tài.
Ngày khai bảng, Lễ bộ gửi đến bài thi của ba trăm thí sinh đứng đầu.
Theo lệ thường, Đế vương chỉ cần xem qua bài thi của mười người đứng đầu, chọn ra tam giáp là được.
Nhưng lần này, kết quả chậm chạp chưa được công bố.
Hoắc Thanh Xuyên chỉ liếc nhìn điểm của Nguyệt Bất Viên, ngoài top ba mươi, liền biết trong đó có điều khuất tất.
Vì Nguyệt Bất Viên đã viết các bài tuyên truyền cho Hoắc gia quân, từ lâu đã nổi danh thiên hạ, nên lần thi này, y dùng tên cũ: Nguyệt Thiếu An.
Hoắc Thanh Xuyên tìm ra bài thi đó.
Bề mặt bài thi bị vài giọt mực làm hỏng sự ngay ngắn.
Theo lý mà nói, đây là sự đại bất kính, thậm chí còn không có tư cách được chấm bài, thế mà vẫn đỗ hạng ba mươi mấy, có lẽ là bởi vì, văn chương quá đỗi xuất sắc, người nhận hối lộ còn giữ chút lương tâm.
Nhưng ngoài hạng ba mươi ra, đã không còn được bổ nhiệm vào những chức quan có tiền đồ.
Hoắc Thanh Xuyên biết quá khứ của Nguyệt Bất Viên, kẻ từng hãm hại y, giờ đây chỉ là một chức Biên tu nhỏ bé.
Chẳng ngờ, một Biên tu nhỏ nhoi cũng có thể thò tay vào Lễ bộ, thật đúng là nực cười.
Bài thi của mười người đứng đầu, quả thật cũng không tệ, nhưng thực sự không đến mức kinh diễm, không ngoài lệ, đều là con em thế gia.
Đây chính là lợi thế của bọn họ.
Hoắc Thanh Xuyên muốn tuyển chọn ra những nhân tài thực sự hữu dụng, thật đúng là khó khăn.
Trong lúc suy tư, cấp báo do Hoắc Trường An gửi tới vừa vặn đã đến.
Lâm Văn Thành, phú hào số một Kinh Châu, chính là ngoại tổ phụ của Tang Ninh, vậy mà lại cùng với Quận thủ Kinh Châu, Tang Tu Tề, câu kết mua quan bán chức, thao túng kỳ thi hương cho người thi hộ, thay thế các học tử xuất sắc cùng bao tội ác đại nghịch bất đạo khác!
Hoắc Trường An đã sai người dẫn hai học tử tài năng bị thay tên đổi họ tới kinh thành.
“Hay, quá hay rồi!”
Tuyên Huệ Đế đang không tìm được lý do để phế bỏ kỳ khoa cử lần này.
Đã sớm biết khoa cử rất đen tối, nhiều bình dân bách tính có tài học, dù hao tốn tiền của, khổ đọc nhiều năm, cũng không tìm được danh sư đại nho tiến cử, căn bản còn không có tư cách tham gia xuân vi.