“Lão phu nhân, không hay rồi! Hai tiểu tiểu thư không thấy đâu nữa rồi!”
Bà v.ú và nha hoàn chạy tới, vẻ mặt hoảng hốt.
“Không thấy thì đi tìm, dù sao cũng không chạy ra khỏi phủ được.”
Hầu phủ nhiều người canh gác như vậy, hai đứa trẻ con nít có thể chạy đi đâu, chắc lại trốn vào xó xỉnh nào đó rồi.
Lão phu nhân đang cầm bức họa dạy Hoắc Trấn Nam nhận người.
“Đây là tứ tức phụ nhà ta, mặt tròn xoe, như một chiếc bánh bao nhỏ, đáng yêu vô cùng!”
Hoắc Trấn Nam lắc đầu.
Không giống bánh bao nhỏ, không có nếp gấp.
“Giống trứng luộc.”
“Chàng vừa ăn trứng luộc thì nói giống trứng luộc, làm gì có quả trứng luộc nào trắng như vậy, để nàng ấy nghe thấy, nàng ấy nhổ râu chàng bây giờ!”
Hoắc Trấn Nam dùng hai tay che râu.
Các nàng dâu khác đều tốt như vậy, sao tứ tức phụ lại hung dữ đến thế.
Tốt nhất đừng đến đây.
Bà v.ú và nha hoàn nắm c.h.ặ.t t.a.y sốt ruột không thôi!
“Không phải vậy, lão phu nhân, ở viện của tiểu thư Vân trước đây, người ta phát hiện một cái hang chó vừa đào, chắc chắn các tiểu tiểu thư đã chui ra khỏi phủ bằng đường đó rồi!”
“Vậy chắc chắn là Cẩm Tú làm rồi. Mau đi đến những nơi đông đúc, đặc biệt là những nơi bán gà quay vịt quay mà tìm.”
Gần đây hai đứa nhóc ăn thịt nhiều quá, có chút táo bón, đã kiêng thịt hai ngày rồi, chắc là ra ngoài tìm thịt ăn.
Lão phu nhân tự mình nuôi nấng hai năm, còn không thể hiểu rõ sao!
“Vâng, nô tỳ đi báo cáo đại phu nhân.”
Bà v.ú và nha hoàn không bị phạt, lau mồ hôi, vội vàng cùng nhau đi tìm người.
“Gà quay.” Hoắc Trấn Nam cũng muốn đi theo.
“Không có gà quay, chàng cũng không được ăn nhiều nữa, nào, tiếp tục nhận người, đây là tứ nhi tử của chàng.”
“Lại một quả trứng luộc…”
Hoắc Trấn Nam bĩu môi, râu vểnh lên, đôi mắt trợn tròn như chuông đồng, như thể người trong bức họa là kẻ thù của chàng.
…
Cẩm Tú và Cẩm Tâm quả nhiên đã đi đến tiệm vịt quay.