Ý gì đây?
Hắc Giáp Quân chẳng phải chỉ còn hai ngàn sao?
Nhìn những Hắc Giáp Vệ xuất hiện dày đặc, Hoắc Tĩnh Nhã đã hiểu ra.
Căn bản không phải bốn ngàn Hắc Giáp Quân.
Lão yêu bà đã giấu giếm binh lực!
“Ngươi dám tự ý mở rộng quân đội!”
“Sai rồi, bổn cung là phụng chỉ mở rộng quân đội!”
Đại Trưởng công chúa nhìn Hoắc Tĩnh Nhã như nhìn một người chết, ánh mắt lạnh lẽo vô tình, nhẹ nhàng ra lệnh một tiếng “Giết không tha!”
Bên ngoài thành, sau hết vòng này đến vòng khác của những trận huyết chiến.
Quân triều đình cuối cùng đã bị Hoắc Gia Quân liên thủ với Cố Trung và Tào Dần tiêu diệt hoàn toàn.
Nhưng đội quân tinh nhuệ này cũng khiến bọn họ phải trả một cái giá thảm khốc.
Chủ soái Thiệu Thanh trận vong.
Không kịp nghỉ ngơi chỉnh đốn, bọn họ lại tiếp tục phát động tấn công vào cửa thành.
Cửa thành đã mở.
Con đường vắng tanh, một cái nhìn đã thấy tận cùng.
Tất cả mọi người đều đang chờ đợi Tang Ninh hạ lệnh.
Tang Ninh lại chần chừ.
Viêm Hổ không truyền tin tức nào về.
Quân đội của Tĩnh Nhã cũng không ai trở về.
Tang Ninh muốn bất chấp tất cả xông vào tìm kiếm Hoắc Tĩnh Nhã.
Nhưng mà... nàng không phải một mình.
Còn có mạng sống của mười mấy vạn tướng sĩ!
“Thuộc hạ muốn vào trước để dò la tin tức, xin chủ mẫu chấp thuận.”
Phùng Đại Lực toàn thân dính đầy m.á.u bẩn, quỳ một gối trước mặt Tang Ninh.
Tang Ninh biết hắn muốn vào cứu Hoắc Tĩnh Nhã.
Hắn cũng biết tình hình trong thành không đúng.
Bởi vậy ý trong lời nói, là một mình một ngựa đi vào, không dẫn theo ai.
“Đại Lực...”
“Chủ mẫu, thuộc hạ sẽ dùng tốc độ nhanh nhất, truyền tin tức ra.”
Phùng Đại Lực đã hạ quyết tâm, không đợi Tang Ninh nói thêm gì, đã đứng dậy, chạy về phía trong thành.
“Lực ca!”
“Lực ca!”
Sau vài tiếng gọi gấp gáp, vài người huynh đệ cũng quỳ xuống trước mặt Tang Ninh.
“Đi đi, phân tán hành động, lấy việc dò la tin tức làm trọng! Tất cả đều phải bình an trở về!” Tang Ninh nghẹn ngào.