“Tĩnh Nhã, ta thấy không ổn.”
Trình Nhược Anh khoác giáp trụ, dáng vẻ anh tư hiên ngang, ánh mắt sắc bén quét nhìn Yến Kinh thành rộng lớn nhưng tĩnh mịch.
“Chúng ta rút lui đi?”
“Rút.”
Hoắc Tĩnh Nhã cũng trực giác không lành.
Mặc dù tin tức do Viêm thúc truyền đến nói rằng Đại Trưởng công chúa đã phái tất cả quân mã có thể phái đi để vây hãm Hoắc Gia quân, binh lính rải rác trong kinh thành tính ra cũng chỉ hai ba vạn người, nhưng, chinh chiến lâu như vậy, nàng cũng rất nhạy cảm với nguy hiểm.
Lúc này, kinh thành đáng lẽ phải hỗn loạn mới đúng.
Yên tĩnh là điều không thể.
Đầu ngựa vừa định quay lại, phía trước đã truyền đến tiếng khóc lóc hỗn loạn.
Một đám bách tính đang chạy nạn, hành lý lớn nhỏ, dắt díu con cái chạy về phía này.
“Đánh nhau rồi! Đánh nhau rồi! Mau chạy thoát thân đi!”
“Ai đánh với ai?” Phó đội trưởng Trương Minh túm lấy một người đàn ông hỏi.
“Tứ đại thế gia đánh nhau rồi! Đại Trưởng công chúa là giả! Ba nhà kia muốn g.i.ế.c nhà họ Hoa để đầu hàng tân chủ, đánh nhau rồi!”
Trương Minh lại liên tục túm vài người, ai cũng nói như vậy, ngay cả trẻ con cũng nói.
Đồng thời, kinh thành bắt đầu hỗn loạn.
Tiếng động hỗn loạn truyền đến.
Từ xa, vị trí hoàng cung bốc lên khói đặc.
Có thể thấy thật sự là loạn rồi!
“Hoắc Tĩnh Nhã, Hoắc Tĩnh Nhã! Quận Vương nhà ta cầu xin ngươi đi cứu Thế tử, còn có Hoắc Tứ phu nhân! Bọn họ bị giam ở Hoa phủ!”
Trong đám đông, có người la lớn.
“Hoài Sơn Vương tạo phản rồi! Đại Trưởng công chúa vào cung cứu Tiểu Hoàng đế rồi!
Thế tử và Hoắc Tứ phu nhân nguy cấp——”
“Ngươi quen người này không?” Trình Nhược Anh hỏi Hoắc Tĩnh Nhã.
“Không quen!”
Hoắc Tĩnh Nhã túm người đó lại.
Lên tiếng đe dọa: “Ngươi dám lừa ta? Chán sống rồi sao!”
“Tiểu nhân không dám!”
Người đó, trông như thị vệ, từ trong lòng móc ra một miếng gỗ điêu khắc chỉ mới khắc được một nửa.
Hoắc Tĩnh Nhã đương nhiên nhận ra, đó là tài nghệ của Hoa Bất Ngôn.