Lúc này, tại nơi giao giới giữa Nam Cương và Ba Thục.
Tiếng ầm ầm vang dội, rừng cháy rực.
[Kẻ bên ngoài vây bắt bọn họ, lại là Lưu Túc!
Lúc đó hắn mang Chấn Thiên Lôi đi từ Bắc Cương, là để trốn về kinh thành.
Vì vậy, bọn họ vẫn luôn cho rằng Lưu Túc là người của Thái tử.
Mà Hoa Bất Ngôn cũng nói hắn đã tiêu hủy quả Chấn Thiên Lôi cuối cùng, lúc đó Hoắc Trường An chỉ nghĩ hai quả còn lại là do bọn họ trong lúc chạy trốn không cẩn thận kích nổ.
Nhưng hóa ra, lại bị Lưu Túc mang đến Nam Cương!
Lại còn thành công phá giải công thức, sản xuất hàng loạt.
Quả nhiên, thứ này chính là song nhận kiếm, có thể đả thương kẻ địch, cũng có thể tự sát.
Bây giờ xem ra, Ba Thục cũng đã bị bọn họ chiếm cứ.
“Viêm Mãnh!” Lưu Túc hô lớn.
“Vương gia nói rồi, chỉ cần ngươi cùng Hoắc Trường An vạch rõ giới hạn, nhận Vương gia làm chủ, ngươi vẫn sẽ là Sư Tử Vương một người dưới vạn người trên!
Bằng không, sẽ khiến ngươi biến thành đầu sư tử om!”
Viêm Mãnh: “...”
Dựa vào sau gốc cây lớn, gãi gãi mái tóc hơi xoăn vì bị nổ, hắn tức đến mức mũi thở ra khói.
Cha nó chứ rốt cuộc là ai đã đặt cho hắn cái tên này, hắn ghét sư tử!
Càng ghét đầu sư tử!
Hắn đưa tay ra hiệu vài cái về phía vị trí ẩn nấp của mấy huynh đệ.
Lớn tiếng quát: “Lưu Túc! Lão tử cũng nói với ngươi, chỉ cần ngươi vạch rõ giới hạn với Hoành Khang, gọi lão tử một tiếng ông nội, sau này vẫn là cháu ngoan của lão tử!”
Vừa dứt lời, hắn liền lăn một vòng tại chỗ, lập tức lăn xa mười mấy mét.
Vị trí hắn vừa đứng, một tiếng sét nổ vang, gốc cây lớn bị nổ đen thui.
Đồng thời, phía đối diện cũng truyền đến tiếng kêu thảm thiết.
Các huynh đệ cũng đã g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ ném lôi.
Lưu Túc lại la lớn: “Viêm Mãnh! Chúng ta có rất nhiều Chấn Thiên Lôi, đừng có không biết điều, có Chấn Thiên Lôi ai cũng có thể làm Đại tướng quân, chiêu mộ ngươi, chẳng qua là Vương gia của chúng ta yêu tài!”
Yêu tài mà còn muốn nổ hắn, tin hắn cái quỷ!
Viêm Mãnh không lên tiếng nữa, giống như đã bỏ chạy.
“Viêm Mãnh!”
“Viêm Mãnh!”
Mấy lần kêu gọi không có hồi đáp, Lưu Túc quay đầu nhìn lại.
Trong đám binh lính phía sau, một người ăn mặc như binh lính bình thường ra hiệu cho hắn.