“Tiểu Nhã, sao vậy?”
Hoa Bất Ngôn đứng dậy, nhanh chóng đi tới.
“Hoa Bất Ngôn, ngươi có ý thức làm phu quân không! Cưới ngươi là để sưởi ấm chăn cho ta, ai cho phép ngươi để ta một mình thủ trống phòng!”
Hoắc Tĩnh Nhã không nói lý lẽ, kéo y đi luôn.
Nàng mặc kệ, cho dù là mặt trăng, cũng là mặt trăng rơi xuống đất, nàng đã cướp được, thì là của nàng!
“Tiểu Nhã, Tiểu Nhã, không được... Trường An ca, bá mẫu, sẽ tức giận, Tiểu Nhã...”
Chưa từng thấy Tiểu Ngôn tử lại gấp gáp đến vậy.
Nhưng Hoắc Tĩnh Nhã thì vui vẻ.
Như vậy mới dính chút khói lửa nhân gian.
“Ngươi lạnh đến người cũng đóng băng rồi, bị bệnh thì sao? Ngoan ngoãn vào chăn ấm áp đi.
Tiểu Ngôn tử, ngươi phải nghe lời, không nghe lời ngày mai ta sẽ hưu ngươi!”
“Một chiếc... chỉ có một chiếc chăn...”
Ánh mắt Hoa Bất Ngôn kinh hoảng, hai chân chống vào thành giường sưởi, y cảm thấy đầu óc ong ong, không thể suy nghĩ được nữa.
“Nói nhảm! Nhà nào có phu thê tốt lại ngủ hai chăn trong đêm tân hôn chứ.”
Hoắc Tĩnh Nhã hai tay ôm lấy eo y nhấc bổng lên giường sưởi.
“Tiểu Ngữ, Tiểu Ngữ!” Hoa Bất Ngôn buột miệng gọi.
Trong lúc đầu óc hỗn loạn, y bản năng gọi người cả ngày ở bên cạnh hướng dẫn y.
“Ngươi gọi ai cũng vô dụng.”
Hoắc Tĩnh Nhã đẩy y vào chăn, tự mình ném áo choàng sang một bên, rồi cũng chui vào.
Trên người nàng, chỉ mặc một chiếc yếm đỏ.
Hoa Bất Ngôn đột ngột nhắm mắt lại.
Y dường như vừa mới nhận ra, trò chơi gia đình vừa rồi khiến y vui như mở cờ trong bụng, thì ra Tĩnh Nhã lại coi là thật.
Nhưng y vừa rồi thích bao nhiêu, bây giờ lại đau bấy nhiêu.
Căn nhà xập xệ, chiếc áo đỏ làm đau rát cổ, không có trang sức cài đầu, không có phượng quan, không có lời chúc phúc.
Không được.
Y đã từng tham dự hỷ yến của người khác, đã từng tưởng tượng tân lang và tân nương, là mình và Tiểu Nhã.
Khách khứa đầy nhà, thịnh thế hoan ca.