"Cái gì mà Lừa Lăn Đất, cái gì mà con cái!"
Ngũ phu nhân đầu óc choáng váng cả một hồi.
"Tiểu công tử, Chủ mẫu đã phái thuộc hạ đến đón ngài rồi, nàng nói không thể quấy rầy người khác quá lâu."
Ngoài cửa lại tiến vào một đội binh sĩ.
Người người cao lớn vạm vỡ, thân khoác nửa giáp, toàn thân đằng đằng sát khí của quân lữ, nhìn qua đã biết là tinh binh.
Ngu Khang Thanh gần như nhũn cả người.
Chỉ đám nhóc con chưa lớn hẳn kia hắn đã không dám ngăn, nay lại thêm những kẻ lợi hại thế này.
“Bá bá, vậy chúng ta đi đây nhé, có qua có lại, nếu sau này người có cơ hội tới kinh thành, ta cũng sẽ đãi người sơn hào hải vị.”
“Không, không được mà!”
“Kẻ nào dám ngăn cản!” Thủ lĩnh quát lên một tiếng, sát khí lạnh lẽo thấu xương.
Sợ đến mức Ngu Khang Thanh không dám động đậy chút nào nữa.
Một đám trẻ con chưa lớn hẳn trật tự, bước chân nhất quán đi ra ngoài, hai đứa phía sau còn khiêng theo nửa con lợn quay chưa ăn hết.
Trong đám người, một đứa trẻ cúi đầu nhìn Ngu Khang Thanh một cái, mắt ướt lệ, lộ vẻ không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu nhanh chóng rời đi.
Nếu không đi, e rằng lại phải rơi xuống địa ngục.
Cha đã có nhi tử, liền triệt để vứt bỏ nàng nữ nhi này.
Người toàn bộ đi hết, Ngu Khang Thanh dần lấy lại sức, nhìn mâm bàn hỗn độn, cả khuôn mặt biến dạng đáng sợ.
Hắn tiến lên ném vỡ chậu, đập bát, cuối cùng lật đổ cả bàn.
“Đồ súc sinh đáng ghét! Dám đùa giỡn ta!”
“Làm sao đây? Làm sao đây?” Hắn điên cuồng xoay vòng như một kẻ mất trí.
“Sao lại xui xẻo thế này, Thần nữ không thể chọn được nữa, không ai chịu cho ta mượn tiền…
Thằng nhãi Hoắc gia không chịu giúp… Tiền trang sẽ sớm tìm đến tận cửa.
Cửa hàng đã bán được một nửa, còn thiếu xa lắm…
Làm sao đây… Làm sao đây…”
Ngu phu nhân bịt chặt miệng, toàn thân run rẩy như sàng, trốn trong góc không dám ra ngoài.
Chẳng trách hắn lại muốn đưa Niệm Tích đi làm Thần nữ.