“Tứ tẩu, người đang tu luyện sao?” Hoắc Tĩnh Nhã kinh ngạc nhìn Tang Ninh.
Đang định đỡ nàng dậy, thì nghe nàng quát khẽ: “Tu luyện cái đầu ngươi! Ngươi nhìn xem trên đỉnh đầu là cái gì!”
Nhưng nàng ngay lập tức lại nói: “Thôi được rồi, đừng nhìn, lùi lại, từ từ lùi lại!”
Hoắc Tĩnh Nhã cũng cảm thấy không ổn, nàng ngửi thấy một mùi tanh tưởi buồn nôn.
Một giọt chất lỏng đục ngầu kèm theo mùi hôi thối rơi xuống đỉnh đầu nàng.
Hoắc Tĩnh Nhã sởn tóc gáy, vừa lùi lại, vừa từ từ ngẩng đầu.
Má ơi! Đó là cái thứ quái gì vậy!
Từ góc nhìn của nàng, chỉ có thể thấy một cái miệng rộng như chậu máu.
Bỗng nhiên, cái miệng rộng như chậu m.á.u khép lại, nàng thấy hai bên mép miệng đó nhô lên hai khối lớn, giống như hai chiếc mang cánh, lấp lánh ánh bạc.
Tiếp đó, một luồng lực hút ập tới.
Tang Ninh một lần nữa bay lên.
“Là mãng xà lớn, nó giờ đã no rồi, đang đùa giỡn chúng ta thôi, ngươi nằm rạp xuống, bò đi, vừa bò vừa gọi Phùng Đại Lực, chỉ cần chúng ta không chủ động tấn công, nó chắc sẽ không đuổi theo chúng ta.”
Con mãng xà lớn đó cuộn mình trên đỉnh vách núi, nó đã no, rũ cái đầu to xuống, ở đó hút chơi.
Nếu là một đứa trẻ nhỏ, chắc đã bị hút lên rồi, dựa theo cân nặng của Tang Ninh, có thể bị hút lên hơn một mét, thật không dám nghĩ con mãng xà này lớn đến mức nào!
Chỉ riêng hai con mắt đỏ rực của nó, đã to bằng nắm tay rồi!
Một con mãng xà khổng lồ như vậy, tốc độ như gió, nếu thực sự tấn công, bọn họ không thể chạy thoát, và da của nó, cứng như tường sắt, đao thương bất nhập!
Hoắc Tĩnh Nhã nghe lời, bò về phía rừng cây.
Tang Ninh lặng lẽ rút hỏa s.ú.n.g ra, chuẩn bị sẵn sàng phòng thủ.
Đồng thời cởi chiếc áo choàng lông mềm mại trên người.
Nàng cũng từ từ bò ra ngoài.
Chiếc áo choàng ngay lập tức bị hút đi.
Sau hai ba mét, Tang Ninh đứng dậy bỏ chạy.
Lại nghe trong không trung có tiếng gió rít xuyên qua bên mình.
“Phùng Đại Lực, đừng b.ắ.n tên!” Nàng la lớn.
“Chủ mẫu! Không phải ta!” Phùng Đại Lực ở một nơi khác đáp lại.
Rồi nhanh chóng chạy tới, một đao giải quyết một hòa thượng đang ẩn nấp nơi đây.